Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL- Anh làm ơn buông tha cho tôi đi vì tôi không thể gặp họ vào lúc này được….!!
Duy tỉnh bơ trước nỗi lo lắng của Vân, anh chàng nheo mắt nói.
– Đó là việc của cô vì điều đó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi….!!
Vân ngồi bệt xuống cái ghế bên cạnh, cô nàng rầu rầu nét mặt, ánh mắt buồn thảm. Vân im luôn cô nàng như bị hóa đá. Trong đầu của Vân lúc này có muôn vàn ý nghĩ thoáng qua. Vân không biết sẽ phải đối diện với bố mẹ và ông nội như thế nào
đây. Họ có bị xốc hay là tha thứ cho mình hay không hay họ lại đau khổ và thất vọng khi gặp mình.
Vân thở dài vì con nhỏ hiểu. Họ thất vọng và đau buồn vì mình là đúng. Ai bảo mình bỏ nhà ra đi mà không nói lại với họ một lời. Biết họ đăng báo tìm mình mà mình cũng không chịu về nhà.
Con nhỏ nhăn nhó bảo Duy.
– Anh…anh làm ơn mở khóa còng tay cho tôi vì….!!
Vân đỏ bừng cả mặt con nhỏ không dám nói tiếp. Duy thấy lạ nên hỏi vặn Vân.
– Cô muốn gì sao không nói tiếp đi….!!
Vân ấp úng nói.
– Vì tôi cần đi vệ sinh nên anh làm ơn….!!
Duy cũng đỏ mặt và lúng túng anh chàng cảm thấy khó xử vì nếu đi cùng Vân vào phòng vệ sinh thì không hay lắm mà thả con nhỏ ra, anh chàng lại không yên tâm.
Duy trừng mắt lên dọa nạt Vân.
– Tôi sẽ mang cô vào trong đó rồi khóa một tay của cô lại vào cái thanh sắt. Khi nào cô đi xong thì gọi tôi.
Vân càng đỏ mặt hơn, con nhỏ tức giận gắt Duy.
– Anh làm như thế là có ý gì, tôi đâu phải tội phạm vượt ngục mà anh đối xử với tôi một cách quá đáng như thế. Anh không thấy mình hơi độc tài và độc ác hả…??
Duy cốc cho Vân hai cái vào đầu thật đau. Anh chàng vằn mắt lên đe dọa Vân.
– Cô im miệng ngay cho tôi. Cô mà còn lảm nhảm là tôi không cho cô đi bây giờ…??
Vân há hốc mồm ra vì con nhỏ bị kinh ngạc tột độ, chúa ơi nếu hắn mà làm như thế thật thì mình làm sao mà chịu nổi không lẽ mình lại đi vệ sinh ra ngay tại đây. Vân xấu hổ quá con nhỏ cầu xin Duy.
– Vâng, tôi sẽ không trốn đi đâu. Anh làm ơn nhanh lên….!!
Duy lôi Vân vào trong anh chàng cởi một bên khóa ở cánh tay của mình rồi khóa luôn vào thanh sắt bên cạnh. Anh chàng nheo mắt bảo Vân.
– Cô mà có ý định gì đen tối thì cô chết với tôi….!!
Vân rủa thầm trong bụng.
– Tên chết tiệt kia, anh tưởng tôi là ai. Siêu trộm hay sao mà mở được cái còng tay như thế này chưa hết đây là lầu hai dù tôi có thoát khỏi nó thì không lẽ tôi biết bay…..!!
Duy bỏ ra ngoài, anh chàng khép cửa lại rồi lôi mấy tờ báo ra đọc. Vân cảm thấy bức bối, cô nàng muốn tắm nhưng cái tay bị còng như thế kia thì tắm như thế nào được. Vân bực mình đá hai phát vào cái bồn làm bằng sứ, hậu quả bàn chân trái của Vân đau điếng. Cô nàng kêu lên một tiếng.
– Á…..!!
Duy đang chăm chú đọc báo, anh chàng nghe thấy tiếng kêu của Vân. Duy vội bỏ tờ báo xuống bàn rồi chạy lại gõ cửa phòng tắm, anh chàng quan tâm hỏi.
– Cô không bị làm sao chứ….??
Vân đau quá cô nàng ngồi bệt xuống sàn gạch men. Vân nhăn nhó trả lời Khoa.
– Tôi….tôi không sao….!!
– Tôi có thể vào được chưa….??
Vân ấp úng nói.
– Anh có thể vào được rồi….!!
Duy liền mở cửa rồi bước vào trong. Thấy cô vợ chưa cưới của mình ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt nhăn nhó trông thật tội. Duy lo lắng hỏi.
– Cô bị làm sao thế mà trông sắc mặt của cô lại tái xanh như thế kia….??
Anh chàng nhìn xuống cái chân đau của Vân. Vân không ngớt xuýt xoa và ôm cứng lấy nó. Duy bực mình hỏi Vân.
– Cô đi đứng như thế nào mà lại bị đau như thế hả…??
Vân uất ức nói.
– Tôi đi đứng như thế nào thì có liên quan gì tới anh. Anh cần gì phải tỏ ra tức giận lẽ ra người tức giận ở đây là tôi mới đúng….!!
Duy mở khóa rồi dìu Vân ra bên ngoài. Cô nàng vừa đi được hai bước lại kêu á một tiếng. Duy liền bế ngay lấy Vân, anh chàng trừng mắt bảo cô nàng.
– Cô mà còn làm như thế này với tôi nữa là cô chết với tôi….!!
Vân gắt Duy.
– Buông tôi xuống, anh đang làm gì đấy hả…??
– Cô im miệng đi đã bị đau chân rồi lại còn lắm mồm nữa là thế nào, cô có tin là tôi dùng băng dính gián miệng của cô lại luôn không….??
Vân sợ hãi im miệng luôn vì con nhỏ hiểu tên này nói được là làm được. Duy nhẹ nhàng đặt Vân ngồi ở mép giường, anh chàng cúi xuống vén quần của Vân lên. Vân đỏ bừng cả mặt, cô nàng vội rụt bàn chân đau của mình lại rồi lắp bắp nói.
– Không sao đâu tôi có thể tự lo cho mình được….!!
Duy mặc dù lo lắng cho Vân nhưng ngoài mặt anh chàng vẫn lạnh lùng như thường. Duy quát.
– Tôi đã bảo cô im miệng rồi cơ mà, cô mà nói thêm một lời nào nữa là chết với tôi…!!
Vân tức khí muốn bóp cổ cái tên kia cho hắn nghẹn họng luôn, sao hắn có thể độc tài như thế kia chứ, nói cũng không cho người ta nói. Vân nhắm chặt mắt lại, cô nàng cố chịu đựng mà không có phản ứng gì nữa.
Duy cầm bàn chân hơi bị sưng của Vân, Vân nhăn mặt lại vì đau. Duy thấy vậy anh chàng lí nhí nói.
– Xin lỗi cô nhưng từ lần sau nếu cô có trút giận lên cái gì thì hãy tìm vật nào mềm mềm một chút đừng bạ đâu cũng đánh có ngày cô lại phải vào bệnh viện vì cái tính điên khùng này đấy….!!
Vân không nói lại Duy câu nào. Anh chàng thấy cô nàng không dám đáp lại hay cãi với mình nữa anh chàng phì cười vì khuôn mặt phụng phịu và đôi môi mím chặt lại của Vân. Anh chàng lẩm bẩm.
– Chắc con nhỏ đang uất ức lắm đây. Nhưng cho nó chết ai bảo nó gân lên với mình làm gì, mình cần phải trị cho nó mềm người ra thì thôi…!!
Duy bôi thuốc cho Vân, anh chàng quan tâm nói.
– Cô nên nằm xuống nghỉ ngơi đi vì trông cô cũng mệt mỏi lắm rối. Cô cũng nên chuẩn bị tinh thần để tiếp gia đình của mình đi, lúc nãy mẹ tôi có gọi điện cho tôi.Mẹ nói là họ đang trên đường tới đây….!!
………………….
Vân nằm xuống giường, cô nàng nhắm mắt lại một giọt lệ lăn dài trên má. Cô nàng đang khóc vì tủi cho thân phận của mình.
Duy giật mình hỏi Vân.
– Tại sao cô lại khóc tôi có bắt nạt hay làm gì cô đâu…!!
Vân thở dài bảo Duy.
– Tôi hạnh phúc vì sắp gặt mặt được người thân của mình nên có hơi xúc động một chút…!!
Duy cười cười bảo Vân.
– Nếu thế cô phải cám ơn tôi mới đúng vì nhờ tôi cô mới có được cơ hội đoàn tụ với gia đình….!!
Vân vắt một tay lên trán, cô nàng nhìn thẳng lên trần nhà. Chùm bóng đèn đung đưa là cho Vân hoa cả mắt, cô nàng vội nhắm ngay mắt lại. Vân khẽ mấp máy môi.
– Anh có thể yên lặng để cho tôi ngủ một chút được không vì tôi muốn được yên tĩnh một mình….!!
Duy không nói gì, anh chàng bước lại cái bàn gần đó rồi cầm tờ báo lên. Anh chàng cần đọc nốt mấy trang còn dang dở.
Vân chìm sâu vào trong giấc ngủ, lần này Vân ngủ thật say. Duy đọc xong tờ báo anh chàng quay lại nhìn Vân. Duy nghe được những tiếng thở đều, anh chàng phì cười nói.
– Con bé này đúng là đáng yêu như trẻ con hết giận rồi lại làm lành, cãi nhau chán lại lăn ra ngủ….!!
Duy bước gần lại. Duy nhìn thật kỹ vào nét mặt của Vân khi cô nàng ngủ. Bàn tay khẽ lướt nhẹ qua trên đôi môi đỏ hồng của Vân. Duy rùng mình vội rụt tay lại, anh chàng cảm thấy xấu hổ cho hành động lén lút của mình.
Duy vuốt mặt và vuốt tóc, anh chàng lẩm bẩm.
– Mình biết làm gì với cô vợ chưa cưới này đây. Mình không thể dễ dàng từ bỏ nó được vì mình muốn chơi đùa với nó nhưng nếu phải sống cùng với nó thì e rằng không được tiện cho lắm…..!!
Máy bay mà chở bốn người vừa hạ cánh xuống sân bay. Hành lý và mọi thứ được hai anh chàng nhân viên của khách mang hết ra xe. Hai anh chàng hì hục xếp tất cả lên cốp xe rồi mời mọi người.
– Dạ cháu mời cả nhà lên xe….!!
Ông Chương, ông Chung và bà Nhung vội vàng bước vào trong. Bà Jenny bảo anh chàng tài xế.
– Anh lái xe đi đi, chắc là chúng nó đang chờ ở đó…!!
Anh chàng kia cung kính trả lời bà chủ.
– Vâng, cả hai cô cậu đang chờ mọi người….!!
Anh chàng khẽ mỉm cười khi nghĩ hành động trốn thoát của Vân nhưng không dám nói cho bà Jenny vì Duy đã căn dặn là không được bép xép bất cứ thứ gì.
Bà Jenny gắt.
– Sao cậu không đi đi hay là tôi phải tự mình lái xe lấy….!!
Anh chàng kia hốt hoảng vội nói.
– Tôi xin lỗi, tôi sẽ làm ngay đây….!!
Bà Jenny lôi điện thoại của mình ra rồi gọi vào điện thoại bàn trong phòng khách của Duy. ...