Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL- Uhm, em…dùng môi và lưỡi thôi nhen, đừng dùng răng…
cô nuốt nước miếng một cái rồi tiếp tục công việc nghệ sĩ thổi kèn của mình…
tôi nứng đến cùng cực…hai tay tôi ghì chặt đầu cô…có lẽ cô càng thêm thích thú khi thấy tôi rên rĩ. cái lưỡi cô quấn chặt lấy đầu banh tôi…ôi trời, cô mút chùn chụt như que kem…nhìn cô lúc này tôi có cảm tưởng ko khác gì…môt con phò…khác hẳn với một cô giáo e thẹn vài phút trước…
ko thể cầm cự thêm…cơn khoái lạc xâm chiếm thần kinh…
– Anh…bắn đây ngân…ơi…
cô ngẩn lên…
– …bắn…gì…
luống tinh khí từ chim tôi trả lời cho câu hỏi của cô…phụt…cô á lên một tiếng khi một vệt nước nhầy nóng hổi chảy lên mặt…khi còn chưa biết gì đang xảy ra…một vệt nữa bay lên…
…cơn khoái lạc làm chim toi cứ giật giật…
có vẻ chưa cảm thõa mãn..từ nhà vệ sinh bước ra với cái khăn ướt trên tay…vừa lau chim cho tôi cô vừa tranh thủ sục…nhưng mà còn gì nữa đâu mà sục…2 lần trong 1 ngày…thế là quá sức đối với 1 học sinh.
Qua cơn phê, tôi và cô lại vùi đầu vào chăn ngủ mê mệt…
– Dậy…dậy…t..dậy đi
vừa mở mắt ra tôi đã thấy thân mình mệt rã rời
-..sao..cô…
– 5 h rồi, về đi…
– Từ…làm gì đuổi…dzữ
– Ko phải…mẹ mới gọi điện…cô sợ hết hồn
– Ko sao đâu, nằm chút nữa…mêt quá.
– Thôi về đi…nghe giọng mẹ lo lắm…dậy…đi…tối wa nữa…
tôi rướng hết sức bình sinh…uể oải xỏ cái quần vào…
…
mới 5 h chiều mà trời đã tối mịt…bầu trời ko gợn mây lúc chiều h đầy mây đen đùn lên…gió thổi từ phương nào mang theo hơi lạnh và bụi mịt mù…hình như sắp có giông…vừa bước vào cửa, một tiếng sét làm tôi giật bắn…may mà cũng đã về đến nhà, trễ một chút chắc ở lại luôn nhà cô quá…
– Trời! đi đâu từ qua h thế! có biết ở nhà chờ nóng ruột ko! – Mẹ chào tôi bằng câu hỏi tu từ.
– Thì..con nói rồi mà…sáng h ở nhà cô đấy..má cũng hỏi cô rồi mà
– Thế tối qua đi đâu, ngủ nhà ai
– Nhà…thằng bạn…
– Bạn nào
– Bạn…mới quen, má ko bit đâu…- Một tiếng sấm đánh đùng một cái, mưa ào ạt trút xuống…
– Thôi…vào nhà nhanh…tui hỏi tội anh sau..- Nói là vậy chứ mẹ chả bao h giận tôi lâu…thật ra cũng có vài lần tôi ngủ nhà bạn nhưng đều về sớm, lần này thì mãi chiều mới về..
…nằm trên chính chiếc giường của mình cảm giác thật sự thoải mái…dù cả đêm qua rồi chiều nay nữa, ngủ trên giường cô cũng êm ái mềm mại nhưng cảm giác cứ…nơm nớp trong lòng…
kéo trùm chăng…thật là sảng khoái…người mệt rã rời thế này thì có mà đánh một giấc tới sáng mới phê.
…
– Anh hai…dậy…ăn cơm
thò đầu ra khỏi chăn, thì ra là con Kh em tôi
– Ăn…đi…anh mệt quá…ăn trước đi
– Thôi..dậy đi…nhiều món lắm…anh ko ăn em ăn hết…
theo bản năng dành ăn với em từ nhỏ, tôi phản đối :
– …mày…ngon hé…kêu má chừa lại…cho anh tôi anh dậy ăn…
con bé tội nghiệp lắc thằng anh đến mỏi tay vẫn ko thấy động tĩnh gì nửa, tức mình nó bỏ xuống nhà…
cái con…thiệt tình…đang ngủ phê tự nhiên dzô phá…ko tâm lý chút nào…tôi mò cái dt xem thử mấy h…đã 7 h…và 2 tin nhắn, một tin từ trưa và một tin mới đây, của búp bê và cô giáo thiên thần…
và cái tin của búp bê làm tôi bật dậy khỏi giường lao ngay vào nhà tắm…
rửa mặt xong tôi lao ngay xuống nhà. má và em đang dọn cơm, thấy tôi má liền gọi :
– Bưng nồi cơm lại đây t.
– Con…đi đây chút.
– Cái gì – Má trừng tôi
– Con…qua nhà bạn chút…có chuyện gấp lắm
– Ko đi đâu nữa hết, đi cả ngày rồi, h ờ nhà ăn cơm
– Có chuyện thiệt mà má, con đi một chút thôi về liền, thề luôn
– Ko, vào ăn cơm, trời đang mưa gió ầm ầm ko có đi đâu cả, anh đừng có lì
tôi nài nỉ rất khẩn khoảng
– Đi má, nữa tiếng thôi, à 15 phút thôi, chuyện gấp lắm
– Gấp gì cũng để tạnh mưa đã…- Má tôi đã xiu lòng…
tôi vội chụp cái mũ bảo hiểm chạy ra sân :
– Con đi một chútthôi…con mặc áo mưa mà…
má bước ra theo tôi…
– Từ từ, đi từ từ thôi…áo mưa đâu…
…dừng xe bên một quán xập xệ ven đường, tôi mua một cái áo ” tiện lợi ” , mẹ kiếp, áo gì mà mới xoạt tay một cái đã rách…đúng là…hàng việt nam chất lượng cao…
vừa đi lòng tôi vừa nôn nao mong saoo tới nhà em thật sớm, cơn mệt mỏi lúc tối h tan đâu mất, có lẽ vì tôi đang rất lo lắng cho em…tôi hại em rồi…chỉ vì hôm qua đi dầm mưa với tôi cả chiều, nên h em mới bị đau…khốn nạn thật…
sau một hồi gọi khản cả cổ…thì cuối cùng cũng có người ra mở cửa,cô gái làm trong vũ truong voi l cầm dù ra mở cửa cho tôi…
– T hả, mưa ầm ầm ko nghe thấy t gọi, thông cảm nhen
– L…có sao ko chị!
– Tối qua sốt, nhưng mà h cũng đỡ, vào nhà đi rồi nói…
trong phòng cả nhà đang coi tv, cả thằng anh nữa…mẹ kiếp, em đau mà ngồi đây coi tv.
– Dạ…em chào anh..
– Cái thằng, trời mưa gió qua chi vậy! (biêt roi còn hỏi)
– Dạ…l sao ko anh
– Cũng đỡ rồi, mà chiều qua tụi bay đi đâu mà nó về ướt nhẹp vậy?
– Dạ…đang đi…giữa đường…mắc mưa
hắn tiếp tục vặn vẹo tôi
– Sao ko kiếm chỗ trú mà về luôn hả
– Dạ…sợ về trễ…nên
cô gái đỡ lời cho tôi
– Con l ở trên gác ấy, lên thăm nó đi…nhanh đi…
…bước lên từng bật thang…tim tôi đập thình thịch…ko biết h l có giận tôi ko…nhắn tin cho tôi từ chiều mà h tôi mới vác mặt qua..
hé cửa phòng ra…em đang nằm bấm dt…tôi khá ngạc nhiên khi thấy em rất tươi tỉnh…chắc cũng đỡ rồi.thấy tôi em…giả vờ ngạc nhiên rồi :...