watch sexy videos at nza-vids!
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay
home| Game Online| Đọc Truyện
Bây Giờ 11:17,Ngày 04/04/25
Thông Tin Mới
Chúng tôi đang phát triển cố gắng đem lại sự thuận tiện mới với Mhay.Us, phất đấu trở thành Wap Giải Trí, Wap Tủi Game miễn phí và là cổng thông tin giải trí mạnh nhất trên Mobile, đem lại sự hài lòng cho các bạn. Xin cảm ơn.
Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL
Bạn đang cảm thấy buồn chán , muốn có người hát nhảy cho mình xem. Thì còn chần chừ gì nữa mà không truy cập ngay vào Hallo Star để thưởng thức các Hot girl hát hay nhảy đẹp . Chắc chắn bạn sẽ rất hài lòng khi đến với Hallo Star - Chat cùng ngôi sao.
» »
Đang xem: 1 | Lượt xem: 4209

A Little Love - tình yêu bé nhỏ


» Đăng lúc: 12/03/15 06:30:39
» Đăng bởi: Admin
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo

_Mình đúng là thiên tài-tôi lẩm bẩm.
~….~ tin nhắn của hắn chỉ là một icon biểu cảm rất chi là khó hiểu,thật lãng phí tiền bạc,bộ hết lời để nói rồi sao,vậy thì thôi còn bày đặt nhắn cái tin ngắn cụt lủn vầy làm gì cho mất công.Chậc,bộ hắn giàu quá à..( =)) )
Tôi tưởng hắn chỉ tự kỷ đầu buổi hóa ra giữa buổi hay giữa giữa buổi cũng chẳng chịu ngẩng mặt lên,mà ngoài tôi ra sao chẳng ai nói gì cả nhỉ,thái độ học tập này là sao đây ?
~ Cậu đã không ghi bài hai tiết rồi đấy ~
~ Không thích ghi ,cô làm gì tôi ~
Ngang ngược quá,phách lối quá!! thật ngồi đây một lúc nữa chắc tôi phải hỏi thăm bác sỹ tâm lý mất.Bộ hắn không biết cảm ơn khi người ta quan tâm hỏi thăm ,không ai dạy hắn sao?Thật làm ơn mắc oán hết thuốc chữa rồi.Thôi,điều hòa ,điều hòa,bình tĩnh nào,nhẫn nại chút.Cố cười nào..
~ Có lòng thì chép giùm tôi coi ~
Tôi hét vào mặt hắn “Đừng mơ đi !!!” Đứng dậy đập bàn,bước ra khỏi lớp sát khí đùng đùng ,dưới con mắt đầy ngưỡng mộ và thán phục của mọi người, thử hỏi trước nay có ai dám thét ra lửa như tôi trước cái tên mặt lúc nào cũng đăm đăm như dao găm của hắn chưa…tuy là dạo này có đổi thay chun chút.. nhưng không tính!!!Tôi thấy ánh mắt mọi người nhìn tôi …đang long lanh…,ôi,tuyệt quá …!!!
Ồi!!!…tôi ước điều tôi vừa nói là …thật,vì tất cả chỉ là những thứ được cấu thành từ cái não rất thích tưởng tượng của tôi mà thôi.) )
Tôi lắc lắc đầu,cho cái ý nghĩ vừa rồi rớt ra hẳn.
Tôi thấy hắn vẫn cố đẩy mấy cuốn vở của hắn qua cho tôi…thật bực quá,đành vậy ,ai bảo khơi ra cho lắm chuyện vào,bây giờ có một cái tay phải mà phải chép hai lần vở,tại tôi tốt tính quá mà…,thật giống kẻ tự đào hố chôn mình….
Ghi ghi rồi lại chép chép,còn phải dán mắt vào cái bảng cho giống vẻ học trò ngoan trong khi vẫn cố ngăn mấy cái ngáp buồn ngủ..Cuộc đời sao toàn màu đen tăm tối thế này,học chẳng ra học,ngồi chơi chẳng ra ngồi chơi,nhìn cái người ngồi bên mình,lại càng chán…
Cuối tiết,tiết cuối,thời gian ơi trôi nhanh giùm đi..bụng tô đói lắm rồi…
_Đây!!! –tôi chẳng thèm xếp đống vở cho gọn gàng-
tôi chép xong cho cậu rồi đó- Tôi mang ba lô,về!!!
Hắn chẳng thèm ngước mặt lên nhìn nữa,hay mặt hắn đã tàn tạ nhan sắc nên không muốn cho ai thấy,không,lúc sáng còn không sao ,chỉ hơi khó coi….Bệnh ,hay là bệnh ? tôi đi tùng bước mà trong lòng không khỏi nghĩ ngợi ,có phải tại hôm qua tôi cho hắn dầm mưa?.Không phải đâu…!? ,không phải thế chứ? không lẽ, hắn yếu xìu vậy sao,mới đi mưa về gió chút chút đã bệnh rồi à?
Cha mẹ ta đã dạy,quyết không thể vô lương tâm thế được,quay lại thôi…
Tôi thoáng thấy một chiếc ô tô mô đem từ trong sân chạy ra,nhìn rất sang nhưng không rõ người trong xe là ai? Chạy cật lực về lớp,cũng không biết có còn ở đó không?
_Ờ…-lớp vắng ngắt,còn ai đâu .Hừ,làm ta quay lại mất công,lo thừa rồi.
Đã là mười một rưỡi rồi,trường cũng khá là vắng,có dịp sao không lượn ít vòng nhỉ?Nghía thấy rừng cây sau trường là chỗ hấp dẫn,tôi định vào xem…
_Ma..ma..?Không phải chứ…ma giữa ban ngày sao?
Ôi,cái chuyện kinh khủng nhất mà tôi từng tưởng tượng…một con ma trường học…
Một ả ma nữ tóc dài xõa tận lưng,mắt gằn lên từng tia máu,trợn ngược,với cái hàm răng dài….!!! Hic…không phải chứ?
Bóng ma áo trắng sau lụm cây dần lộ rõ…,tôi tim đập chân rung…định quay người “ba mươi sáu kề chuồn là thượng sách” thì nghe tiếng gọi:
_Này…..!này…
_Ma..ma biết nói chuyện sao ….?-chân bủn rủn đến nỗi muốn đi nhưng không bước được.
Ma, ma đang tiến lại gần tôi ư?
Khi thấy có cánh tay đập lên vai,tôi cố vung chút sức lực cuối cùng của bữa sáng ít ỏi còn sót lại,đưa tay vung vung đập đập như mấy cảnh khoa chân múa tay trên phim truyền hình,mắt không mở mà nhắm tịt..
Ma giữ tay tôi…



Chương VII: con ma…dễ thương!!!


Này,này,là tôi,cô bé..!!!dừng lại đi
Ơ,ma biết nói chuyện,lại nói với cái giọng hổn hển hệt con người,mà cái giọng cũng hơi quen quen,cái giọng có chút hơi ấm …
_Ớ..-tôi đã mở mắt.Trước mặt tôi tuy có cái dáng áo trắng tinh tinh thật nhưng không phải ma,mà là người,anh kính cận bữa trước tôi gặp,cười:
_Đừng bảo em tưởng anh là ma đó nha!!
Ngượng chín cả mặt,đúng là mình tự hù mình chết,thời đại này làm gì có ma nữa chứ,tôi cũng cười,ngại quá.


Ha ha ha ha…+ một cái icon biểu cảm cười vật vã…và một nội dung không thể khiến người ta bực mình hơn ~ ôi,tui vẫn biết mà,rằng bạn tui luôn mang một đầu óc kinh điển của kinh điển,cái đầu luôn giỏi tưởng tượng ~
~ ê,đừng có cười trên nỗi đau của người khác thế ~ + icon tức giận.
~ mất mặt,thật mất mặt quá,tui không ngờ bạn của mình lại là người như thế đấy ~
~ như thế thì đã sao,là con gái ai chả thế ~
~ chậc chậc,thế cô bảo bạn cô đây là nam nhi chắc ~ + icon dỗi
~ ê,cái đó ,không tính nhá ~
~ vui thật,khó mà tưởng tượng hình ảnh cô bạn tui lúc ấy nhỉ,thú vị quá,tui cũng muốn xem ~
~ thôi,đúng là hết thuốc chữa với bà,pp đê~
~ ừm,pp,mơ về ma đi nữa cưng ) ~
Anh kính cận là mem khóa trên tôi,ấn tượng đầu rất tốt và bây giờ cũng thế.
Hồi trưa,khi nghe tôi bảo rằng lầm anh là ma,anh đã cười rất vui,mà một nụ cười làm tôi thấy vô cùng gần gũi,rất quen thuộc.
Khi ấy,chúng tôi ngồi dưới một tán xoài,dù trời nắng nhưng vẫn thấy mát mẻ.Anh ấy rất cởi mở mà cũng vui tính nữa.
_Em tưởng anh là ma,hóa ra học ngoại ngữ mà cũng giỏi tưởng tượng thật.
_Anh không giận em à? Em xin lỗi… “anh đẹp trai như vầy mà làm ma quả là đáng tiếc,em nhìn kĩ,anh đẹp lắm luôn đó,rất có duyên”
_Sao phải giận,tại anh trưa rồi không chịu về,lại trốn sau tán cây ,còn làm em sợ..anh mới cần xin lỗi chứ
Thế là cả hai nhìn nhau cười,ngộ nghĩnh nhỉ?
_anh là Ngôn,vũ Ngôn,em gọi sao cũng được..
_em là…
_Ngọc Lan phải không?
_Sao anh biết?-tôi nhìn anh,ngạc nhiên
_Anh biết mà…hì hì-anh lại cười,nụ cười mà người ta thường nói,như là tỏa nắng…
Không cần bận tâm nhiều như thế,chỉ cần biết cả hai chúng tôi đều thấy rất vui,và bản thân mình tôi thấy dường như là đã biết anh từ lâu lắm rồi.
Lại nói cái tính sợ ma,bản thân hồi bé tôi có như thế đâu ,cũng chỉ tại anh Bi,thích hù tôi hoài.Nào là ma rất gớm,chuyên bắt và ăn thịt con nít,rồi ma sẽ róc xương,lột da…nghe đã thấy ớn,làm tôi ám ảnh tới giờ…
Không biết tên “Phong phá phách” đó có sao không nhỉ?
Haiz,thật là…sao lại phải lo cho tên đầu đất ngất lên ngất xuống đó chứ…
Tèn ten ten…ngày hôm nay như mọi ngày.Tôi rút kinh nghiệm ,lấy chuông điện thoại cho chắc ăn.Dậy thiệt thiệt là sớm,rồi làm bài tập sửa soạn đầy đủ,tự tin lên lớp.
“Bước xuống phố sáng tinh mơ,dạo qua góc công viên,người người chào bình mình đang tới nhìn cụ già tập dưỡng sinh,sao trong tâm ta thấy bình yên một Hà Nội rất thân quen….” chậc chậc,hâm mộ anh bạn Nguyễn Đức Cường quá xá,sao lại nghĩ ra được điều người ta đang nghĩ thế này nhỉ ( =)) ),anh này mà gặp toi chắc hợp cạ lắm đây….
bạn đang đọc truyện tại
Mới sáng sớm mà mặt ai cũng ủ rũ,một mình tôi cười tươi rói thế này sợ lại bị độc hóa nên không dám cười nữa.
_Ơ,anh Ngôn…
Anh Ngôn đang bước đi trước,quay lại nhìn tôi,ngạc nhiên
_Em gọi anh thế này nghe gần gũi nhỉ?
_Anh không thích à ? hay em gọi anh là cán bộ nha?
Anh biết tôi đùa,liền cười ,hai chúng tôi bước song song tiến về lớp.Hóa ra lớp tôi cách lớp anh không là bao,nhưng tôi không mấy khi để ý vì ít ra khỏi lớp,lớp anh chỉ cách lớp tôi một lớp nữa.Tức là anh đi qua lớp tôi.
_Chào anh nha.
_Em vào lớp đi.
Òa,sáng nay không khí mới dễ chịu làm sao.
_Cậu quen anh ấy à?-cô bạn tên Uyên hỏi tôi với vẻ tò mò.
Không mấy khi được bắt chuyện ,tôi vui vẻ trả lời:
_Ừm,mình mới quen,bạn biết anh Ngôn?
_À,anh ấy rất nổi trong trường,là hot boy ,ai cũng biết mà.
_Chỉ những nai con còn lon ton mới không biết mà thôi- giọng nói của cô bạn Trang vang lanh lảnh.Cô bạn chưa bao giờ tỏ ra thân thiện với tôi ,bây giờ cũng lên tiếng rồi ,chưa biết tốt xấu thế nào nhưng tôi cũng cảm ơn vì điều đó.
Tôi mỉm cười với Uyên,về đúng chỗ mình.
Đi học bao nhiêu lâu,cũng chỉ nói được vài từ với bạn bè,thật không hiểu tại tôi không có khả năng giao tiếp hay là nhìn tôi tợn quá đi nữa.Điều khiến cho người học sinh chán nhất là gì? Là không được nói chuyện .Có câu “thà nhịn đói chứ không nhịn nói” ,châm ngôn sống đây ,lẽ sống là đây.
Cúp học rồi,cái tên Phong ấy,từ đầu buổi đến cuối buổi không thấy mặt mũi.



Chương VII iệt thự của thiếu gia..


Bây giờ là tiết bốn,giờ cô chủ nhiệm.
_À,lớp trưởng,hôm nay Phong ốm,em thay mặt lớp đi thăm bạn-cô nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Thật không trật khỏi dự đoán của tôi,ốm rồi.Mà sao nghe tin này tôi lại thấy xót ruột.
_Thưa cô,cuối giờ em có cuộc họp,cô có thể sắp xếp cho bạn khác đi được không ạ- cô bạn lớp trưởng lên tiếng,cắt ngang mớ cảm xúc hỗn động của tôi.
_Thưa cô –tôi bỗng giơ cao tay – em có thể đi thay bạn ấy được không ạ ?-đến tôi cũng thấy ngạc nhiên vì hành động bộc phát này.Cả lớp ồ lên.Dễ hiểu thôi,như kiểu tôi đang trực tiếp bày tỏ tình cảm của mình vậy.Mà họ thích hiểu thế nào thì mặc họ,tôi trong sáng,tôi biết là được rồi (giọng điệu này quen quen )
Cô giáo vui vẻ nhận lời,dẫu sao “có méo mó hơn không”.Tôi không mấy bận tâm chuyện cả lớp đưa chuyện này ra săm soi bàn tán nhưng mong là tôi sẽ không trở thành bất cứ nhân vật tiểu thuyết nào là được (???)
_Rõ ràng là thích nhau ra mặt rồi-cô bạn bàn trên thủ thỉ,tôi có thể nghe thấy
Cô bạn kia gật đầu lia lịa ,hiểu í nhau thật.
Tôi chỉ nhìn họ,cười như vẫn thường cười cho dù mặt hơi méo ,chính tôi cũng thấy ngại ngùng thay cho hai bà cô buôn chuyện,có nói cũng xin nhỏ tiếng chút đi,buôn chuyện người ta mà blo bla thế sao được….(đúng là lắm chuyện )
Để tìm được số nhà ghi trên địa chỉ,không hề dễ dàng chút nào.Người lạ nên nhà cũng rõ lạ,nắm ở xó xỉnh nào không biết.
_À ,đây rồi!
Trước mặt tôi có lẽ không phải là nhà,mà là một ngôi biệt thự,một ngôi biệt thự màu trắng sữa.Từ cổng tôi có thể nhìn rõ ,mọi thứ chỉ có thể nói : lớn,đẹp,lộng lẫy!!!.Phải công nhận,nó i như một tòa lâu đài nguy nga vậy.
Run run bàn tay,tôi cứ do dự,nên bấm chuông hay không,đã đến tận đây,chẳng lẽ không vào.Vào thì nói gì,mà không vào thì lại thấy áy náy.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cuối cùng tôi cũng chạm lên cái chuông của.
_Òa,đến cái chuông cũng hiện đại (hiện đại lắm thì hại điện nhiều).
Kính coong.
_Cháu tìm ai thế?
Cứ như trên tv ấy nhỉ,có tiếng nói vọng ra từ



ô vuông góc cạnh ngay cửa.(sao nhâ vật của tôi quê vậy trời )
_Cháu là bạn Phong –tôi nuốt nước bọt – ngồi cùng bàn ạ…-tôi cảm nhận được tim mình đang đập nhanh hơn bình thường –cháu đến thăm cậu ấy.
_Vậy à..,cháu đợi một lát,để cô thưa với cậu chủ.
_Dạ cô….
Tôi ngó đi ngó lại mấy lần,ngôi nhà trông sang thật.Hóa ra tên Phong ấy lại có phước phận làm thiếu gia cơ đấy.Đang loay hoay với mớ đồ nặng trịch,tôi nghe tiếng của cô lúc nãy
_Cháu vào đi.
Tôi ngơ ngác,nhà thì kín cổng cao tường,cô không ra mở cổng,sao cháu vào được. ...

Tags: a little love tinh yeu be nhoa little love tinh yeu be nho
Bình Luận Bài Viết




Cùng chuyên mục
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Đại Tiểu Thư Đi Học
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
1234...373839»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
» Cô Vợ Bất Đắc Dĩ
1234...272829»
Làng giải trí Việt
Liên hệ: Trần Hữu Trí
Địa chỉ: Ba Đình - Hà Nội
Trang:1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38
U-ON