watch sexy videos at nza-vids!
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay
home| Game Online| Đọc Truyện
Bây Giờ 04:41,Ngày 21/01/26
Thông Tin Mới
Chúng tôi đang phát triển cố gắng đem lại sự thuận tiện mới với Mhay.Us, phất đấu trở thành Wap Giải Trí, Wap Tủi Game miễn phí và là cổng thông tin giải trí mạnh nhất trên Mobile, đem lại sự hài lòng cho các bạn. Xin cảm ơn.
Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL
Bạn đang cảm thấy buồn chán , muốn có người hát nhảy cho mình xem. Thì còn chần chừ gì nữa mà không truy cập ngay vào Hallo Star để thưởng thức các Hot girl hát hay nhảy đẹp . Chắc chắn bạn sẽ rất hài lòng khi đến với Hallo Star - Chat cùng ngôi sao.
» »
Đang xem: 1 | Lượt xem: 5630

Cánh đồng hoa cải


» Đăng lúc: 09/03/15 08:42:13
» Đăng bởi: Admin
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo

- Hix…lên đó hả? Đông người vầy sao chị dám!!
Chị hơi le lưỡi.


- Ừ, ai cũng phải vậy hết. Chị sợ thì thôi mình khỏi làm lễ trong nhà thờ.
Mình nhún vai.


- Thôi, chị thích vậy mà!! Để tới đó chị ráng..
– Em không ép nghen.
– Ừm, chị thích thiệt..!!!
– Làm gì thích dữ vậy?
– Trước giờ thấy trong phim hoài à, lạng mạn lắm, hi..!!


Đang thì thầm nhỏ to với chị, nghe tiếng suỵt nhỏ phía sau, mình quay lại thì thấy ông bác giữ gìn trật tự đang nhìn mình. Thế là từ đó cho đến tận khi hết lễ, mình và chị ngồi im thin thít, mắt luôn hướng về chúa như những con chiên ngoan đạo nhất thế gian.


Lễ xong mình định đưa chị đi ăn rồi dạo phố xả stress. Mấy hôm nay chị toàn phải ở trong nhà, thấy mà tội! Nhưng chị 2 chợt đt gọi mình ra quán hải sản ăn cùng gia đình, đành thay đổi kế hoạch vào giờ chót.


Đến nơi thì thấy cả nhà mình đã có mặt đông đủ ngoài ấy. Ba mẹ, vợ chồng chị 2 và chị 3, có cả hai đứa cháu, một đứa 5 tuổi, đứa còn lại mới lên hai.


- Diễm vô đây ngồi đi em, có gì mà ngại!
Thấy chị Diễm lúng túng đứng ngoài xe với mình, chị hai kêu.


- Vô đi, người nhà không, có gì đâu chị ngại!
Mình hối thúc.


- Trước giờ chị có gặp hai chị của T được mấy lần đâu, run quá!!
Chị nói nhỏ.


- Thì trước sau gì cũng phải gặp thôi mà. Sau này chị còn thường xuyên gặp dài dài đó, em dâu mà he he..
– Ghét!! Ta đang lo còn chọc nữa…
– Không sao đâu, hai bà chị của em thân thiện tốt bụng lắm!!


Có gia đình nên mình không dám động chạm gì vào chị, chỉ còn biết vừa bước vô vừa động viên tinh thần, chị rụt rè đi theo mình..


- Mới đi lễ về hả?
Chị hai cười hỏi.


- Ừm…
Mình kéo ghế cho chị ngồi xuống. Chị loay hoay gật đầu chào hết mọi người rồi mới rụt rè ngồi.


- Thấy hai đứa coi bộ thân thiết dữ ta!!
Chị ba nhìn mình nheo mắt.


- Thân gì đâu. Em dẫn chị Diễm đi lễ cho biết thôi he he..
Mình hơi chột dạ.


Mặc dù tính về vai vế thì hai chị mình phải gọi chị Diễm là chị, nhưng do hai chị lớn hơn nhiều, lại bà con xa nên xem chị Diễm như em. Chị Diễm rất thoải mái với cách xưng hô này, ba mẹ mình hồi trước có la vài lần, nhưng riết rồi chịu thua, không nói nữa.


- Hai đứa ăn gì gọi đi, cả nhà kêu món trước rồi.
Mẹ mình đưa menu.


Mình cầm menu xem một hồi, quay sang chị nói.


- Cua rang me hén?
– Gì cũng được..
– Chị không thích món này hả?
– T cứ kêu đại đi. Đừng quan tâm chị quá, mọi người nhìn kìa.


Mình vội gọi bừa vài món. Đi cùng với gia đình khó khăn thật, muốn nói gì với chị cũng không được, muốn gắp thức ăn cho chị cũng chẳng dám gắp luôn, cứ sợ gia đình nghi ngờ. Lần đầu tiên mình phải tỏ ra lơ là chị đến thế, cả buổi thỉnh thoảng mới nói với chị được vài câu chiếu lệ.


Hai chị mình cùng mấy ông anh rể rất vui tính, hỏi thăm chị Diễm suốt, chị cũng nhiệt tình đáp lại. Không khí vô cùng rôm rả, vui vẻ, nhưng sao mình lại chẳng thấy thoải mái một chút nào. Có lẽ vì phải tỏ ra xa lạ với chị, biết thế khi nãy không ghé, đưa chị đi hóng gió còn thích hơn.


Mọi chuyện sẽ đơn giản trôi qua, rồi mình sẽ lại được về nhà để tha hồ quan tâm, chăm sóc cho chị, nếu như gần cuối bữa ăn chị 2 không nêu ra một vấn đề khá bực mình.


- Diễm ở phòng đó một mình, thấy rộng không em?
Chị hai hỏi.


- Dạ, rộng… em ở có mình sợ ma muốn chết luôn!!
Nãy giờ trò chuyện với hai chị mình khá thân tình, nên chị Diễm cũng lấy lại được sự tự nhiên.


- Vậy…cho thêm một người nữa ở cùng, em có ngại không?
Chị hai cười cười.


- Dạ. Em sao cũng được hết à! Phòng đó của chị, em ở nhờ mà hi hi!! Mà ai vậy chị?
– Nhỏ em của bạn chị dưới miền Tây. Cả gia đình đi nước ngoài hết rồi, mà nó cứng đầu không chịu đi, cứ đòi ở lại đây. Giờ chị nó xin cho vào làm ở công ty của chị, mà vô đây chưa tìm được nhà trọ. Con gái ở khách sạn cũng tội nghiệp, lại nguy hiểm nên mấy hôm nay đang ở nhờ bên nhà chị, mà thấy không được tiện cho lắm…
– Vậy cứ kêu qua ở cùng với em đi chị, em không có ngại gì đâu!
– Đâu được, phòng đó giờ ba mẹ chị giao cho Diễm rồi, nên chị phải hỏi ý Diễm trước, nếu không được cứ nói, chị tìm chỗ khác cho nó.
– Dạ, được mà! Em nói thật đó.


Mình nghe mà lùng bùng lỗ tai. Gì á? Giờ thêm một con bé nào đó vào ở chung với chị Diễm à? Vậy coi như sự riêng tư của mình và chị bị xâm phạm nghiêm trọng, sau này có muốn ôm chị, hôn chị vài cái cũng không được. Nghĩ thôi đã thấy bực bội rồi, nhưng giờ mình không tiện nói thay chị, mọi người nghi ngờ thì chết nữa…


- Con Ngà nói đúng đó Diễm. Hồi nãy nó có hỏi ý dì dượng, nhưng dì kêu chờ con lại tính sau. Phòng đó thuộc về con rồi, nếu con thấy bất tiện cứ nói, không ai dám ép đâu.
Mẹ mình nói.


Nghe vậy, mình mừng húm, lén đá nhẹ vào chân chị dưới gầm bàn, nháy mắt ra hiệu.


- Dạ…chị cứ kêu người đó lại ở với em đi, em ở một mình cũng buồn! Với lại hai người đỡ sợ ma hơn..
Chị nhìn mình, sau đó nói ngược lại hoàn toàn ý mình muốn.


- Thật hả? Vậy mai chị kêu nó dọn qua ở cùng với Diễm hén, có chị có em đúng là vui hơn!
– Dạ.


Rồi, xong phim. Nghe hoàn cảnh nhỏ đó mình thấy cũng tội, nhưng có vẻ nhà nó rất giàu, sao không mua hay thuê hẳn một căn nhà nào đó mà ở, việc gì phải đến nhà mình ăn nhờ ở đậu làm gì cho mệt? Chả hiểu nổi… Từ nay những phút lãng mạng ngoài ban công, những đêm tình tứ bên phòng chị…những nụ hôn…những cái ôm…hết rồi, hết thật rồi. Càng nghĩ càng điên, cuộc sống vừa mới yên ổn được một chút của mình lại sắp bị đảo lộn chỉ vì con bé cứng đầu nào đó chẳng chịu theo gia đình ra nước ngoài sinh sống.


- Gì nhăn nhó dữ vậy T? Kiến cắn hả?
Chị hai chợt hỏi mình.


- Đâu có, không biết ăn trúng gì mà em hơi đau bụng..
– Chứ không phải nghe có gái sắp qua nhà ở, khoái quá nên đứng ngồi không yên hả?


Zzz…đoán đúng rồi đó, nhưng mà ngược lại mới chính xác đấy bà chị à… Hại thằng em này rồi, khổ quá!!


- Con Uyên xinh lắm, cơ hội cho mày đó. Nhà nó giàu nữa, ráng tán đi.
Chị ba nhìn mình cười lớn.


- Uyên nào?
– Thì con bé em bạn chị hai chứ ai. Có vậy nên bả mới không yên tâm cho nó ở bên đó, tống sang bên này nè.
– Ax, chị đừng nói bậy!! Em tu rồi.
– Mày tu hú thì có, mê gái còn hơn gì mà bày đặt.


Có chân ai đó đá nhẹ vào chân mình, quay sang thấy chị Diễm đang liếc liếc mình, miệng cười tủm tỉm nhưng dường như có cả tiếng nghiến răng.


Mình cười gượng, đáp lấp liếm cho xong rồi xin phép đưa chị về trước.


- Thích lắm phải không?
Vừa chạy được một khúc, chị đã hỏi mình.


- Thích gì?
– Uyên gì đó..
– Ax…mắc gì thích trời…bậy bạ!!
– Xí, chứ gì nữa. Hai chị T nói không sai đâu..
– Chài, hai bà đó biết gì mà nói.
– Biết T mê gái.
– Hồi xưa thôi, giờ hết rồi. Mê mình chị thôi à!!
– Không tin. Chỉ giỏi nói miệng..


- Chứ hồi nãy không thấy em đá chân ra hiệu chị từ chối hả? Thích thì em ngu gì kêu nè.
Đúng là oan thấu trời xanh mà, Bao đại nhân ngó xuống mà coi.


- Giả bộ thì có. Với lại lúc đó chưa biết ta đẹp hay xấu mà, giờ biết rồi..
Chị vẫn không buông tha cho mình, cứ vặn vẹo.


- Không có. Đừng nói nó chắc chắn không thể đẹp bằng chị rồi, em không tin có ai hơn được chị, cho dù có là hoa hậu đẹp gấp 100 lần em cũng không thèm.
– Thật không? Giả bộ nói cho chị vui thôi phải không?
– Thật 100%. Em đang rầu mà chị còn ghen bóng ghen gió nữa, mệt ghê!!
– Rầu gì vậy?
– Thì vụ con nhỏ lại ở nhờ đó. Mốt sao em vô phòng chị được nữa, lúc nào cũng có nó ngồi một đống, hết làm ăn gì luôn.
– Hi hi…thì khỏi…có sao đâu!!
– Ờ, mốt đừng than tối không có ai hát ru ngủ nhen!
– Ừm…không than lun…hi hi…


Càng nghĩ mình càng thấy bực, đúng là mình có hơi ích kỷ, nhưng mưu cầu hạnh phúc là quyền tự do của mỗi con người. Đang yên đang lành, tự dưng có đứa nhảy vô phá đám, hỏi sao không khó chịu?


- Sao hồi nãy em đã nhắc rồi, mà chị không chịu từ chối?
Mình hầm hừ.


- Nghe chị Ngà nói thấy tội quá! Phòng chị còn rộng mà, thêm một người có sao đâu..
Chị ngây thơ đáp. Bình thường mình yêu sự ngây thơ này vô cùng, nhưng bây giờ bắt đầu nếm mùi đau khổ cũng do cái sự ngây thơ của chị mang đến..


- Biết là vậy. Nhưng mà tự dưng có người lạ vô ở, cuộc sống của mình sẽ bị xáo trộn, chị biết không?
– Chị xin lỗi!! Lúc đó chị không nghĩ tới thật mà. Nhưng dù sao phòng đó cũng của chị Ngà, chị quyền gì đâu nói nè..


Mình cũng không nói gì được nữa. Bực mình trách chị thế thôi, mình cũng hiểu cho chị, dù gì cũng ở nhờ nhà mình, sao dám ý kiến ý cò. Hơn nữa tính chị lại tốt, hay thương người…


Thôi dù sao cũng lỡ rồi, giờ phải nghĩ xem làm thế nào để cản không cho con bé cứng đầu kia đến nhà. Theo chị 2 nói thì mai nó dọn đến, biết làm thế nào đây? Giờ không lẽ mình chạy đi tìm nhà trọ cho nó? Mệt đầu thật…


———————————


Mất cả đêm nằm gác chân lên trán suy nghĩ, rốt cục mình chả tìm được cách gì hay ho. Cũng có nghĩ đến việc em Uyên này là do ba mẹ mình cài vào, nhưng mình không tin lắm. Nếu ba mẹ nghi ngờ thì cứ hỏi thẳng hoặc nói chuyện với mình, lặng lẽ theo dõi cũng được, cần gì phải làm thế? Đời mà, chẳng lẽ giống trong phim thế à? Không thể tin được!


Sáng ra, ngồi ăn sáng với ba mẹ, mấy lần mình định mở miệng đề nghị không cho con bé đó qua ở nhờ, nhưng mãi vẫn chẳng dám nói. Mình không biết ba mẹ có nghi ngờ chuyện mình và chị chưa, nhưng bây giờ tự dưng một hai đòi không cho con bé kia qua, nhất định chỉ làm tăng thêm sự nghi ngờ thôi, mọi việc lại càng tồi tệ hơn. Cuối cùng, mình đành ngậm đắng nuốt cay lết thết đi học, mọi thứ giao phó cho ông trời vậy.


Trưa về nhà ăn cơm xong, mình tranh thủ rủ chị lên phòng ngay, sắp hết rồi những giây phút riêng tư bên chị, phải biết quý giá!!


- Chị làm gì vậy?
Định lên để tâm sự, ai dè chị lại loay hoay dọn dọn quét quét, mình hỏi.


- Dọn phòng. Sắp có người đến ở rồi, chị phải sắp xếp lại cho gọn gàng.
Chị trả lời, tay vẫn không ngừng xếp đồ.


- Zzz…nó qua ở ké chứ bộ là bà nội sao mà chị phải lo lắng dữ vậy? Kệ đi, dẹp gì cho mệt không biết!
Mình lầm bầm.


- Nói như T, chị cũng ở ké đó..
Chị liếc mình.


- Chị khác, sao so sánh với nó được.
– Khác gì nè?
– Chị là người yêu em, cũng là người em yêu, đương nhiên phải khác nó rồi!!
– Xí, giờ thì nói vậy. Biết đâu sau này đuổi chị ra khỏi nhà, yêu người ta.
– Chài, giỏi tài nói bậy bạ.


Mình giơ nắm đấm hù chị làm chị hoảng hồn lật đật né sang một bên, buồn cười gì đâu.


- Né hả?
Mình cốc nhẹ vào trán chị. Chị le lưỡi cười khúc khích..


- Qua giờ cứ đem con nhỏ đó ra xỏ xiên em hoài, bực lắm rồi nghen! Mà chị sợ vậy thiệt hả?
Mình liếm môi, hỏi.


- Chị chọc T thôi. Tin T mà!!
Chị hôn phớt lên má mình, rồi lại xếp đồ tiếp.


- Thật không? Không lo tí nào à?
– Cũng hơi lo một chút… Tại nghe hai chị T khen bé đó quá à, chắc xinh lắm!!...

Tags: canh dong hoa caicanh dong hoa cai
Bình Luận Bài Viết




Cùng chuyên mục
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Đại Tiểu Thư Đi Học
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
1234...373839»
Bài viết ngẫu nhiên
» [18+] Yesterday – Sexmania
» 7 Ngày Làm Gia Sư
» Ác Quỷ Bên Em (Rin Lala)
» Ai dắt em đi qua nỗi đau
» Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
1234...181920»
Làng giải trí Việt
Liên hệ: Trần Hữu Trí
Địa chỉ: Ba Đình - Hà Nội
Trang:1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38
U-ON