watch sexy videos at nza-vids!
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay
home| Game Online| Đọc Truyện
Bây Giờ 21:47,Ngày 04/04/25
Thông Tin Mới
Chúng tôi đang phát triển cố gắng đem lại sự thuận tiện mới với Mhay.Us, phất đấu trở thành Wap Giải Trí, Wap Tủi Game miễn phí và là cổng thông tin giải trí mạnh nhất trên Mobile, đem lại sự hài lòng cho các bạn. Xin cảm ơn.
Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL
Bạn đang cảm thấy buồn chán , muốn có người hát nhảy cho mình xem. Thì còn chần chừ gì nữa mà không truy cập ngay vào Hallo Star để thưởng thức các Hot girl hát hay nhảy đẹp . Chắc chắn bạn sẽ rất hài lòng khi đến với Hallo Star - Chat cùng ngôi sao.
» »
Đang xem: 1 | Lượt xem: 5062

Cánh đồng hoa cải


» Đăng lúc: 09/03/15 08:42:13
» Đăng bởi: Admin
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo

Nói đến đây, chị ngồi xuống ôm mặt khóc òa. Nước mắt như suối tràn qua những kẽ tay rơi xuống ướt đẫm nền gạch.


- Chị đừng khóc nữa.. – Mình đau khổ chạy lại.
– T đứng lại đó, chị chưa nói hết.. – Chị kêu to làm mình bắt buộc khựng lại.


Quệt vội hai dòng nước lã chã trên mặt, chị cắn môi nghẹn ngào:


- Chị nhiều lần tự trách mình sao quá ích kỷ, biết rõ chị và T khó có tương lai mà vẫn cứ bấu víu hi vọng mong manh. Ngược lại, bé Uyên có thể đem đến hạnh phúc cho T, hai người sẽ không gặp trở ngại gì. Bé Uyên đã trải qua một lần đổ vỡ rồi, chị không muốn nó phải chịu khổ thêm một lần nữa..


- … Chị nghĩ vậy, nhưng sao không thể làm được, mỗi lần thấy T với bé Uyên cười nói vui vẻ, chị lại thấy khó chịu. Chị không biết mình có thể làm được hay không, có thể buông T ra nếu thật sự T yêu bé Uyên không, chị rất đau khổ mỗi lần nghĩ đến chuyện đó! Nhưng chị luôn mong, cho dù T có muốn đến với bé Uyên, cũng sẽ đường hoàng nói rõ với chị, để chúng ta chia tay nhau trong sự vui vẻ, chứ không phải lén lút vụng trộm sau lưng chị như thế này. Cảm giác đau đớn, hụt hẫng khi người mình tin tưởng nhất lại phản bội mình, T làm sao hiểu được…?!?


Vừa nén được một lúc, chị lại bật khóc.


- Em xin lỗi.. nhưng em yêu chị thật lòng mà!! – Mình cũng rớt nước mắt, bước tới muốn ôm chị thật chặt vào lòng để an ủi dỗ dành.
– Đâu phải chị không cho T cơ hội nói thật. Đã hơn một lần chị hỏi T có giấu chị chuyện gì không, T đều trả lời không có. Chị ghét nhất sự dối trá, T biết mà sao vẫn làm vậy? T đừng lại đây!


Chị khóc rất nhiều. Chưa bao giờ chị khóc nhiều đến thế này, mình thực sự lo lắng. Chị dầm mưa dãi nắng cả buổi rồi, lại chưa ăn gì, cứ khóc như vầy trước sau gì cũng kiệt sức xỉu mất thôi. Mà chị không cho mình đến gần, vừa xích lại một chút là chị phản ứng dữ dội, thật chẳng biết phải làm sao.


Em Uyên thức rồi, có lẽ bọn mình ồn ào quá đánh thức ẻm. Mình tình cờ phát hiện điều này khi thấy nước trào ra hai bên khóe mắt của ẻm. Chắc muốn để cho mình và chị thoải mái giải quyết chuyện riêng nên ẻm nằm yên, vờ như còn ngủ.


Mới hôm nào căn nhà đầy ắp tiếng cười, mà giờ cả ba người đều khóc. Cay đắng làm sao..


Chị chợt nín, lặng lẽ đứng dậy, vào toilet thay đồ rửa mặt, chải tóc gọn gàng. Mỗi lần chị im lặng thế này, mình lại thấy sợ, cảm giác không yên tràn ngập tâm trí.


- Chị như vầy, không thể gặp để chào dì dượng được. T cho chị gửi lời cảm ơn tới hai người nhen, nhớ nói là chị học nghề xong rồi, về quê mở tiệm cho dì dượng an tâm. – Chị cười tươi.
– Chị đừng như vậy mà, làm em sợ đó.. – Mình cười gượng.
– Còn cái này.. – Tay chị cầm cặp móc khóa hình trái tim vừa mua lúc sáng – ..chị không có gì, T cầm đỡ cái này, nhớ đưa cho bé Uyên một nửa, xem như lời chúc phúc của chị cho hai người!!!


Môi chị hơi mím lại, dúi cặp móc khóa vô tay mình.


- Bé Uyên là cô gái tốt, T phải biết quý trọng, đừng làm người ta tổn thương..


Chị định nói thêm gì đó nhưng ngưng lại. Mình biết chị muốn nói “đừng làm người ta tổn thương như mình đã gây ra cho chị”. Mà chắc thấy vẻ mặt khổ sở của mình, chị không nỡ làm mình đau. Đến lúc nào rồi, chị vẫn nghĩ cho mình. Chị ngốc lắm, biết không…?


Lúc chị kéo vali đi ngang qua, mình đánh liều nhào tới ôm chặt chị, có chết cũng không để chị đi.


- T làm gì vậy? Buông chị ra đi!! – Người chị thoáng run.
– Đừng đi.. đừng đi mà.. coi như em xin chị đó!! – Mình bật khóc như đứa trẻ.
– Chị ở lại không tốt cho tụi mình đâu! Rồi ba người ai cũng sẽ khổ, T để cho chị đi đi.. – Chị nghẹn ngào.
– Em xin lỗi, em xin lỗi mà!! Sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa, chị tin em đi! Tin em một lần thôi được không? – Vòng tay mình siết chặt cơ thể đang run lên bần bật của chị.


- T buông ra! Để chị đi.. – Khóc như mưa nhưng chị vẫn cương quyết gỡ tay mình ra.
– Đừng đi! Đừng bỏ em mà.. em hối hận lắm.. em biết mình sai rồi.. sẽ không còn chuyện ba người nào nữa, chỉ có em và chị thôi. Tin em đi!!


Mình quyết không buông. Nếu để chị đi, mình sẽ hối hận cả đời. Bắt buộc phải chọn, mình chỉ chọn chị thôi. Dù điều này thật tàn nhẫn với em Uyên, bản thân mình cũng trở nên hèn mọn khi làm vậy, nhưng mình phải sống thật với con tim. Chính nó mách bảo mình phải nói, phải làm như thế.


- Vậy còn bé Uyên? – Đột nhiên chị xoay lại, ánh mắt đẫm lệ nghiêm túc nhìn mình.
– Uyên như vậy, đâu thiếu gì người săn đón. – Mình cười gượng.
– Nhưng bé Uyên yêu T thôi! T không có tình cảm với bé Uyên sao?
– Không.. – Mình gục gặc.


Thực sự mình chả biết bản thân có tình cảm với em Uyên không. Có lẽ là có, nhưng do ẻm xinh xắn quyến rũ, lại hết lòng với mình nên… nảy sinh tình cảm, chứ không hẳn là yêu. Mình đã thử xét lòng nhiều lần, cũng không tài nào rõ ràng tình cảm mình dành cho ẻm là gì. Chỉ biết một điều, mình thật lòng yêu chị và cần chị hơn.


- Đến giờ mà T còn nói dối chị sao? Thất vọng thật! – chị lộ rõ sự thất vọng.
– Đúng là em có tình cảm với Uyên, nhưng do Uyên giúp đỡ em quá nhiều thôi. Trong lòng em chỉ có mình chị, em yêu và cần chị hơn ai hết!


Mặc kệ em Uyên có nghe được và đau lòng hay không, mình đành nói hết. Ra sao thì ra, mình hết cách rồi. Nếu không nói, mình sẽ mất chị.


- Ít ra cũng vậy chứ! Chị vui vì T đã chịu nói thật với chị, dù hơi muộn nhưng còn hơn không có… hi.. – Chị nhoẻn cười dù nước mắt vẫn rơi.
– Không có gì là muộn hết. Mình xem như chưa có chuyện gì, làm lại từ đầu được không? Em yêu chị lắm..!!
– Nước đổ rồi đâu hốt lại được T. Chị biết T có tình cảm với bé Uyên nhiều hơn T nói. Rồi hai người sẽ hạnh phúc thôi! Chị đi. – Chị lắc đầu bước đi.


Mình tiếp tục ôm chầm, giữ chị lại.


- Em không cho chị đi đâu hết! Đây là nhà của chị mà, nhà của hai đứa mình trong tương lai, chị còn đi đâu nữa? – Mình gào lên cho chị tỉnh ra.
– Mình… không có tương lai đâu T à… để chị đi đi! Xin T đó..!!!
– Bây giờ chị không tỉnh táo. Ở lại đây một ngày đi, mai mình nói chuyện rồi hãy quyết định. Vậy có được không?
– Chị đang rất tỉnh táo, có ở lại thêm nhiều ngày nữa kết quả cũng vậy thôi… Buông chị ra đi!! – Chị nức nở.
– Em không buông đâu!!!


Mặc cho chị cào cấu muốn gỡ tay mình ra, mình vẫn giữ chặt, níu kéo trong niềm hi vọng mong manh.


- T không buông ra, chị cắn lưỡi chết cho T coi…


Phản ứng của chị quyết liệt trên cả sự tưởng tượng của mình. Mình chẳng chút nghi ngờ, nếu không buông tay, có khi chị sẽ cắn lưỡi tự vẫn thật. Buông, chị sẽ đi mất. Không buông ra, chị sẽ tự tử hoặc tự làm bản thân bị thương. Làm gì đây?


- Chị bình tĩnh đừng làm bậy, từ từ mình nói chuyện mà.. – Mình bất lực buông tay.


Như chỉ chờ có thế, chị kéo vali đi thật nhanh.


- Chị.. – Mình chụp tay vào vali.
– T đừng ép chị vào đường cùng.. – Chị mím chặt môi.
– Em.. để em xách vali giùm chị!
– Không cần.
– Nặng lắm, em xách giùm cho!


Chị không nói gì, đi xuống cầu thang. Miệng mình méo xệch, như người mất hồn cầm vali lững thững bước theo. Tia hi vọng nhỏ nhoi cuối cùng đã tắt ngúm. Mình phải chấp nhận sự thực sắp mất chị rồi, mọi thứ đã an bài, không thể thay đổi được nữa.


Mọi hôm, thấy cầu thang thật dài, nhưng sao hôm nay cảm giác như nó ngắn lại, vài bước chân đã đi qua.


Nhìn vóc dáng thanh mảnh trước mắt, lòng mình quặn lên từng cơn. Một lúc nữa thôi, chị sẽ biến mất, đi khỏi cuộc sống của mình. Tất cả kỷ niệm chỉ còn tồn tại trong những giấc mơ hoài niệm về ký ức.


Hết rồi. Hết thật rồi sao!?


- Chị đi mà không lưu luyến gì sao? – Nỗ lực níu kéo cuối cùng của mình.
– Có chứ. Dù sao cũng sống ở đây khá lâu, đi rồi chắc chị sẽ nhớ lắm! – Chị dừng lại.
– Vậy thì đừng đi! Chị ở lại với em, mình..
– T đừng nói những lời vô ích nữa được không? Chị quyết định rồi, T nói gì cũng vậy thôi.


- Tại sao chị cứ phải đi mới được?



Em biết lỗi rồi, cũng đã giải thích mọi chuyện không như chị nghĩ rồi mà. Chị vẫn còn yêu em, việc gì phải đi? Vô lý quá! – Mình tức giận đá mạnh vào tường.
– Chị hết yêu T rồi! – Chị xoay lại, cười nhẹ.
– Chị nói dối! Em không tin! – Mình thở mạnh.
– Từ lúc thấy cảnh ấy, tình yêu trong chị đã chết rồi! T tin hay không cũng được, đưa vali cho chị. – Ánh mắt chị thật lạnh lẽo.


- Chị.. bỏ em thật sao? – Mình gượng gạo, chân không vững nữa.
– Không ai bỏ ai hết. Mình không có duyên, đành chịu thôi! – Chị khẽ lắc đầu, cầm lấy vali trong tay mình.
– Không còn cách nào khác sao? Như thế này em không cam lòng! Chỉ cần chị ở lại, muốn em làm gì em cũng sẽ làm. – Mình sắp ngạt thở mất rồi.
– Đưa cho chị! – Chị kéo mạnh, vali tuột khỏi tay mình.


- Đừng đối xử với em như vậy mà! Đừng đi..!! – Mình chụp tay chị, nhưng chị vung ra, bước đi thật nhanh.


Nhìn chị càng lúc càng xa mà mình chẳng thể làm gì khác. Chỉ biết hét lên trong tuyệt vọng, ngồi phịch xuống ghế. Cảm xúc chết tiệt này sẽ giết chết mình mất thôi.


Hai mắt cay xè, sự đau đớn giằng xé tâm tư khiến mình bật khóc một lần nữa. Vẫn biết đàn ông không nên khóc nhưng mình không thể kìm được. Cảm giác mất đi người thương yêu nhất còn kinh khủng hơn tất cả những chuyện mình trải qua trước đây. Tình yêu như một trò chơi tàn nhẫn, cuốn mình vào thật dễ dàng, muốn thoát ra phải để lại tất cả linh hồn.


- T..


Tiếng gọi đột ngột của chị làm mình mở bừng mắt ra, mừng đến phát điên phát dại.


- Chị nghĩ lại rồi phải không? Không đi nữa đúng không? – Mình lắp bắp líu cả lưỡi.
– Đưa chị chìa khóa xe! – Sự chua xót thoáng hiện trong mắt chị, nhưng biến mất nhanh chóng.


Chút hi vọng nhỏ nhoi vừa lập lòe thắp lên đã lụi tàn. Mình mỉm môi tự chế giễu, tay run rẩy cho vào túi, thật lâu mới lấy được chìa khóa ra.


- Chờ em một chút.


Mình lập cập cầm móc khóa trái tim chị đưa khi nãy, lấy một nửa gắn vào chìa khóa xe.


- T đừng như vậy, gỡ ra đi! – Chị chớp chớp mắt như muốn ngăn lại cảm xúc.
– Coi như mong muốn cuối cùng của em, mỗi người giữ một nửa. Khi nào.. chị có người mới.. thì.. thì… – Mình không nói nên lời.
– Được rồi. T giữ gìn sức khỏe!


Mắt chị long lanh ngấn nước, cầm lấy chìa khóa, vội vàng quay đi trước ánh mắt tuyệt vọng của mình.


- Chị.. chờ em với.. – Em Uyên bỗng từ lầu lao xuống, hớt hãi kêu to.


Chị Diễm vừa bước đến cửa, nghe vậy đứng lại.


- Chị đừng đi! Đều tại em hết, chỉ mình em có lỗi thôi! Chị đi, T không sống nổi đâu! – Mắt em Uyên đỏ hoe, vành môi tái nhợt run run.
– Giờ nói những lời này có ích gì.. – Chị len lén chùi nước mắt lăn xuống má.


- Tại em quyến rũ T! Em xấu xa thủ đoạn! Nếu không phải T mà là thằng khác, chắc mọi chuyện đã đến mức nào rồi, không chỉ thế này thôi đâu.T rất tốt, rất chung thủy với chị! Chị đừng vì chuyện này mà đi, không đáng đâu.. Người phải đi là em. Em sẽ dọn đồ đi ngay, chị ở lại nhen.. hức…

...
Tags: canh dong hoa caicanh dong hoa cai
Bình Luận Bài Viết




Cùng chuyên mục
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Đại Tiểu Thư Đi Học
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
1234...373839»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Đại Tiểu Thư Đi Học
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
1234...373839»
Làng giải trí Việt
Liên hệ: Trần Hữu Trí
Địa chỉ: Ba Đình - Hà Nội
Trang:1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38
U-ON