watch sexy videos at nza-vids!
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay
home| Game Online| Đọc Truyện
Bây Giờ 18:27,Ngày 23/01/26
Thông Tin Mới
Chúng tôi đang phát triển cố gắng đem lại sự thuận tiện mới với Mhay.Us, phất đấu trở thành Wap Giải Trí, Wap Tủi Game miễn phí và là cổng thông tin giải trí mạnh nhất trên Mobile, đem lại sự hài lòng cho các bạn. Xin cảm ơn.
Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL
Bạn đang cảm thấy buồn chán , muốn có người hát nhảy cho mình xem. Thì còn chần chừ gì nữa mà không truy cập ngay vào Hallo Star để thưởng thức các Hot girl hát hay nhảy đẹp . Chắc chắn bạn sẽ rất hài lòng khi đến với Hallo Star - Chat cùng ngôi sao.
» »
Đang xem: 1 | Lượt xem: 11185

Cô ấy không phải cô nàng Tomboy


» Đăng lúc: 11/03/15 12:03:50
» Đăng bởi: Admin
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo

– Khoảng một giờ chiều tàu sẽ cập bến. Các ngài định lấy hàng bằng cách nào?
– Máy bay tàng hình. Sau khi nhận hàng, chúng tôi sẽ lập tức gửi tiền tới tài khoản. Tôi hy vọng vụ giao dịch này sẽ thành công.
– Tôi cũng hy vọng mọi việc thuận lợi. Chào ngài!
Tàu chở hàng vẫn di chuyển trong vịnh, chưa có gì bất thường xảy ra. Phòng họp không một tiếng động càng trở nên căng thẳng. Chấn Khang và Lâm Chấn Đông vẫn chăm chú theo dõi thiết bị định vị. Còn Băng, cô vẫn ngồi yên một chỗ, mắt chú mục vào màn hình máy
Hai giờ trôi qua, không có gì bất ổn. Không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt làm mọi tiếng động trở nên sắc nét, rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Cạch!”
Lâm Chấn Đông nhíu mày, liếc mắt về phía phát ra tiếng động. Là chỗ của Băng! Chắc chắn có thứ gì đó vừa rơi xuống. Lâm Chấn Đông dò xét trên khuôn mặt Băng dù nó vẫn lạnh tanh.
– Có chuyện gì vậy con?
– Không có gì!
– Nhưng đôi mắt nhanh nhạy của Lâm Chấn Đông không bỏ qua chi tiết nào.
– Zan, nhặt thứ vừa rơi lên!
Băng nuốt khan, Zan nhìn cô trong tích tắc rồi cúi xuống. Lâm Chấn Đông vẫn chờ. Các mạch máu trong người Băng như co hết lại, máu chảy nhanh hơn và tim bắt đầu đập mạnh. Zan đứng thẳng dậy, gương mặt hắn cũng có chút căng thẳng.
– Không có gì, ông chủ. Là tôi đánh rơi chiếc bật lửa – Hắn giơ chiếc bật lửa lên – Tôi xin lỗi!
– Thôi được. Chú ý vào đi! – Lâm Chấn Đông tạm thời bỏ qua.
Các cơ trên mặt Băng dãn ra, cô khẽ thở một hơi dài. Trong bàn tay kia của Zan là một chiếc… USB Datatraveler!
“Phụt!”
– Chuyện quái gì thế? – Khang nhảy dựng lên. Màn hình lớn đã chuyển sang đen ngòm! – Thiết bị định vị bị ngắt kết nối rồi.
– Sao có thể? Thử kết nối lại đi!!
– Cha, không được. Hoàn toàn mất tín hiệu.
Lập tức Lâm Chấn Đông nghĩ đến Chấn Phong.
– Zan, đi gọi thằng Hai đến đây!
– Vâng, ông chủ!
– Để tôi đi, ông chủ. – Wind lên tiếng.
– Không, ngươi ở lại! – Lâm Chấn Đông lập tức phản đối. Dù Wind có trung thành tới đâu, ông ta vẫn tin tưởng cận vệ của mình hơn – Không ai được rời khỏi căn phòng này nếu không có sự cho phép của ta.
Chấn Khang vẫn giữ liên lạc với kẻ dưới thông qua thiết bị nghe nhưng không có thiết bị định vị nên không điều khiển được hướng đi.
– Chúng mày tìm thấy đảo chưa?
– Rồi, cậu chủ. Ba mươi phút nữa sẽ cập bến.
– Cha, không có thiết bị định vị sẽ không đảm bảo được sự an toàn cho lô hàng. Hay dừng tàu lại đã?
Lâm Chấn Đông nhìn đồng hồ, đã hơn 12 giờ trưa.
– Không, tiếp tục đi đi. Thằng Hai sẽ kết nối lại thiết bị định vị nhanh thôi. Chậm trễ sẽ làm đối tác khó chịu.
Lâm Chấn Đông chợt liếc sang Băng:
– Con làm được không?
– Không! Tôi không rành về máy tính! – Băng trả lời thẳng thừng.
Mười phút trôi qua, Zan vẫn chưa quay trở lại. Lâm Chấn Đông bắt đầu cảm thấy bất an.
– Chấn Khang, con thử kết nối sang máy tính thằng Hai đi.
– Cha, máy tính của nó không nhận kết nối từ máy khác.
Khang chỉnh lại thiết bị nghe.
– Sao rồi?
– Chúng em đang cho thuyền vào đảo thám thính trước.
– Nhanh lên!
Wind tiếp tục lên tiếng:
– Có thể Zan sẽ khó khăn trong việc đưa cậu Hai tới. Hay để tôi…
– Không cần. Zan về rồi!
Zan chạy vào, mặt hắn có vẻ căng thẳng.
– Không thấy cậu Hai, ông chủ!
– Không thấy?
– Tôi đã cho người tìm, không thấy. Quan trọng là mấy tay canh cửa đã bất tỉnh.
Lâm Chấn Đông đứng bật dậy. Ông không dám tin vào ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình. Rút di động ra, ông nhanh chóng bấm số.
“Tài khoản quý khách đã bị khóa!”
– Khốn kiếp! Nó khóa tài khoản rồi!
– Ông chủ, hay cho người ra ngoài tìm…
– Chúng mày nghĩ có thể tìm được nó à?
– Cha! Không ổn rồi! – Giọng Chấn Khang vang lên – Người bên đối tác không ở trên đảo.
– Gì cơ? Không thể!!
Lâm Chấn Đông lập tức gọi điện cho bên đối tác…
“Tut… Tut… Tut…”
– Không liên lạc được? Họ đang bày trò gì vậy??? Chấn Khang… khoan đã! Vào hệ thống an ninh cài đặt bức xạ bảo vệ, nhanh đi!
– Vâng!
Bức xạ bảo vệ được cài đặt tự động, đồng nghĩa với việc bất kì kẻ nào hoặc vật nào muốn xâm nhập vào khu biệt thự đều sẽ bị thiêu rụi bởi điện và phóng xạ, không cần sự cho phép của phòng điều khiển an ninh. Căn phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến khó thở. Thần kinh ai nấy đều căng ra như dây đàn. Chỉ có Băng, cô vẫn thản nhiên tập trung vào màn hình máy tính.
– Được rồi, cha!
– Cậu chủ!!! Chúng em dò thấy tín hiệu của máy bay. Thấy rồi… Là… Là cảnh sát cơ động, cậu chủ!!!
– Gì???? – Khang đứng bật dậy. Không có máy định vị, cậu không thể chỉ đường cho tàu hàng trốn chạy.
– Chúng mày vào đảo chưa?
– Chuẩn bị cập bến rồi… Không phải một mà là ba! Ba chiếc cơ động, cậu chủ!
– Chuyện gì vậy, Chấn Khang?
Khang nuốt khan. Cậu rối đến mức không suy nghĩ thêm được điều gì.
– Cha, lũ cớm mò ra tàu hàng rồi!
Tròng mắt Lâm Chấn Đông dãn ra… Ông hiểu, kế hoạch đã thất bại. Chắc chắn John Han đã bày ra một kế hoạch hoàn hảo! Cảnh sát sẽ tìm đến khu biệt thự này nhanh thôi.
– Ta phải rời khỏi đây! – Lâm Chấn Đông bước ra khỏi bàn.
– Cha định đi đâu?
– Kein! Acrob! Chuẩn bị xe ra sân bay!
Lâm Chấn Đông đã đặt trước vé đề phòng rủi ro.
– Cha! Cha không thể đi như thế!
– Vậy mày muốn tao và mày cùng ngồi tù à?
Lâm Chấn Đông rảo bước, ông chỉ biết ông phải thoát khỏi đây. Băng hít một hơi dài. Không khí căng thẳng tột độ nhưng dường như cô thấy rất dễ chịu. Cô lẩm nhẩm… 3…2…1!
Reng… Reng…ggg…
Lâm Chấn Đông sững lại. Tất cả mọi người trong phòng họp đều sửng sốt. Tiếng chuông báo khẩn cấp vang lên dồn dập.
– Chuyện… chuyện gì thế hả?
– Ông chủ – Giọng Wind thất thần – Sắp có động đất!
Khuôn mặt Lâm Chấn Đông biến sắc.
– Động đất???
– Cha… nếu không bảo đảm an toàn cho lò phản ứng, khu biệt thự có thể nổ tung!
– Khốn kiếp… Tại sao lại động đất vào đúng lúc này? Chấn Khang, con xuống tầng hầm xử lí đi.
– Đây không phải chuyên ngành của con!
– Đầu tiên, cậu chủ phải tắt hệ thống bức xạ đi. – Wind lên tiếng.
– Tắt đi? Chúng ta có thể bị tấn công bất cứ



lúc nào!
– Cậu chủ, tôi đã thấy cậu Hai xử lí như vậy ở lần động đất trước. – Một tên đàn em xen vào.
– Wind! – Lâm Chấn Đông ra lệnh – Ngươi đi cùng Chấn Khang giải quyết vấn đề đi!
Lâm Chấn Đông ngồi phịch xuống ghế, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
– Có động đất nên chắc lũ cớm cũng sẽ không manh động. Sau động đất chúng ta sẽ đi!
– Nhưng giao thông có thể bị đình trệ, ông chủ. Chưa chắc chuyến bay…
– Vậy thì dùng trực thăng chuyên dụng!
Từng giây trôi qua, Lâm Chấn Đông thấy nặng nề như ngàn thế kỉ. Ông bắt đầu suy tính đến những nơi có thể trú ẩn tạm thời, về cách thức liên lạc với các đối tác quen nhờ giúp đỡ.
Ông chủ, hơn tám phút rồi. Hy vọng cậu chủ xử lý kịp trước khi động đất xảy ra!

– Mười phút! – Tên cận vệ thông báo, một nét hoảng loạn hiện lên trên gương mặt hắn.
– Sao mặt đất vẫn chưa rung chuyển????
Sầm!!!
Một tên đàn em xô cửa, vội vã chạy vào.
– Ông… ông chủ… Chúng ta đã bị lừa!!!
– Ngươi nói gì???
– Không hề có động đất. Chúng ta đã bị lừa!!!!!!!!!!
Mắt Lâm Chấn Đông mở to… Mạch máu trên gương mặt ông nổi rõ… Cơ mặt giật giật… Mắt ông đỏ ngầu như con mãnh thú say mồi.
Rầm!!!! Ông đấm tay xuống bàn, nghiến chặt răng:
– S.H.I.T!!! – Lâm Chấn Đông gầm lên – Kẻ nào…???? Kẻ nào đã làm???
– Ông chủ, không còn thời gian đâu, chúng ta phải rời khỏi đây!

Lâm Chấn Đông và người của ông ta rời khỏi phòng họp, sát khí vẫn còn vảng vất phía sau. Zan không đi theo mà đứng nguyên tại chỗ. Trông hắn thất thần và đầy tội lỗi. Hai tay hắn nắm chặt.
Lúc này, Băng mới chống tay đứng dậy. Cô vén một bên tóc lên, tháo thiết bị cô gắn trên tai ra. Là một con chip! Con chip có thể bắt sóng và trao đổi thông tin với bất kì bộ não hay thiết bị nào trùng tần số.
Băng dừng lại ngay cạnh Zan, ngón tay cô khẽ chạm vào bàn tay đang siết chặt của hắn. Nó lập tức mở hờ ra.
– Đừng lo lắng nữa, cậu sẽ được tự do!
Dứt lời, Băng quay người bước về phía cửa.


Chap 7: Chap cuối.


Lâm Chấn Đông bước đi cùng hai tên cận vệ trung thành. Ra tới phòng khách rộng, bỗng một tên đàn em tức tốc chạy tới.
– Ông chủ, không thể ra ngoài! Xe cảnh sát đang tới!!
Mắt ông trùm mafia trợn trừng, hai hàm răng nghiến lại.
– Quỷ tha ma bắt! – Ông quay sang ra lệnh cho một tên cận vệ – Tìm thằng Cả, bảo nó nhanh chóng bật lại hệ thống bức xạ!
– Vâng!
Rồi ông ra lệnh tiếp cho tên còn lại:
– Khởi động trực thăng, đáp trên mái khu biệt thự. Nếu cấp bách, ta sẽ dùng nó trốn chạy!


Chỉ còn mình Lâm Chấn Đông giữa phòng khách sang trọng. Dù đang trong tình huống nguy cấp, ông vẫn giữ được vẻ uy nghiêm và cầm quyền. Tuy nhiên, ông cũng chưa từng nghĩ mình sẽ phải gặp chuyện bất lợi thế này.
Thật không hổ là Lâm Chấn Đông! Sắp bị tròng tay đến nơi mà vẫn bình tĩnh vậy!
Lâm Chấn Đông chau mày, rồi từ từ quay lại. Ông đã đoán được giọng nói ấy là của ai!
– Tất cả là do con sắp xếp sao?
Đối diện với Lâm Chấn Đông, một cô gái mảnh mai, vẻ như yếu đuối, nhưng gương mặt rạng ngời tự tin.
– Tôi tưởng ông đã phải biết rồi? Ngay từ đêm mưa ấy, ông đưa tôi về khu biệt thự này, tất cả đã nằm trong kế hoạch!
– Nhưng ta là cha ruột con! Là người thân duy nhất của con trên đời này! – Lâm Chấn Đông bắt đầu phẫn nộ
– Cha ư? Người thân duy nhất ư? Hay là loài ác thú đã giết hại cả gia đình tôi??
– Hân Đồng sẽ vô cùng tức giận khi biết con làm ra những điều này với chính cha mình!
– Im đi! Mẹ tôi hận ông tận xương tủy!
– Con nghĩ ta sẽ tha thứ khi con gây ra tất cả những việc này?
– Tha thứ hay trừng phạt tôi, ông không có tư cách! Và ông cần phải biết điều này! Để không còn ảo tưởng nữa!
Cơ mặt Lâm Chấn Đông se lại, như chờ một điều ông chưa thể đoán ra.
– Tôi! – Tay Băng đưa lên mắt, và từ từ tháo lớp kính áp tròng – Không phải con gái ông!
Con mắt đen sẫm tháo bỏ lớp kính đã trở lại là con mắt nâu khói trong veo. Ngày hôm ấy, Băng đã không tháo lớp kính áp tròng như kẻ khác nghĩ! Mà thực chất là cô đeo một lớp áp tròng vào mắt mình!
– 13 năm trước, khi ông suýt lấy mạng tôi ở gần khu công viên Ruby, thật trùng hợp! Mẹ tôi đã muốn tôi dùng kính áp tròng để không ai để ý đôi mắt màu đặc biệt của tôi! Và trong lúc không còn gì để mất, bà đã nói tôi là con ông, để bảo vệ tôi! Ông bị lừa lần nữa!
– Ngươi… – Giọng Lâm Chấn Đông rít lên, ông chưa thể chấp nhận nổi sự thực này! Ông đã bị lừa! Một cú lừa hoàn hảo và ngoạn mục!
Xạch! Xạch!
Khẩu súng trên tay Lâm Chấn Đông (một lần nữa) chĩa về phía Băng.
– Ngươi sẽ phải bỏ mạng vì điều ngu xuẩn này!
– Quả thật… là em không hề chung huyết thống với ta!
Từ phía cửa dẫn ra hành lang, Chấn Khang đang bước vào…
Băng đưa ánh nhìn lạnh lẽo về phía cậu.
– Quả thật… em làm mọi điều chỉ để trả thù!
– Đến bây giờ anh mới biết, đã quá muộn rồi, Lâm Chấn Khang!
– Chấn Khang! Giết con bé!...

Tags: co ay khong phai co nang tomboyco ay khong phai co nang tomboy
Bình Luận Bài Viết




Cùng chuyên mục
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Đại Tiểu Thư Đi Học
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
1234...373839»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai dắt em đi qua nỗi đau
» Tình Yêu Của Hotboy
» Vợ Ơi, Chồng Bị Ế Full
» Tôi là đàn bà
» Tin nhắn lúc nửa đêm
» Tên kiêu ngạo! Tôi ghét anh!
1234...192021»
Làng giải trí Việt
Liên hệ: Trần Hữu Trí
Địa chỉ: Ba Đình - Hà Nội
Trang:1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38
U-ON