Đợi Linh lên rồi Hoàng mới nói :
– Đừng có mà **ng đến người của tôi , không thì tôi không để yên đâu ?
– Vậy cậu làm gì hả cậu nhóc ? Mà ai là người của cậu ? Tôi nghe không nhầm thì lúc nảy cô bé không thừa nhận về việc ấy ? Mà đã không là của cậu thì cậu chẳng có quyền gì mà phải ngăn cấm tôi cả .
Không khí ngày một càng nặng nề ,đến lúc trường đánh trống thì cả 2 vẫn đứng như tượng trừng trừng nhìn nhau . bạn của Hoàng kéo cậu ra :
– Thôi Hoàng ! Vào lớp rồi !
Hoàng :
– Tôi đã cảnh cáo anh rồi đó !
Rôi đi vào lớp .
———-
– Linh ! Năm nay cậu may thật đấy !
– May gì ? _Linh nói với gương mặt ủ rủ .
– Có cả 2 hoàng tử tranh nhau vì cậu , ôi ! cứ như hàn quốc ý , hí hí _ Ngân nói giọng mơ màng .
Linh gục mặt xuống bàn ,thế mà là may à ? Cô chẳng thấy mình may mắn xíu nào . Hoàng thì nói vậy chỉ là để cô khỏi đi với Sơn , không nấu cơm cho anh ta thôi ( nghỉ ngây thơ thấy sợ ) , còn Sơn…người mới gặp có một lần mà nói muốn cô làm " baby " của anh ta , Linh cũng chẳng thích . Đã vậy giờ còn trở thành người nổi nhất trường nữa chứ . Thế nào ngày mai đến trường cô cũng bị dòm ngó từ đầu trường đến cuối trường cho coi , Cô cảm thấy mình như đang có thãm họa chứ may đâu mà may không biết .
Điện thoại trong túi quần của Linh lại rung lên :
<< Chút nữa bác Văn tới , về tiện thể đi lấy xe của cô luôn . Và đừng bao giờ gặp lại tên kia nữa , NGHE CHƯA >>
Ghét , lúc nào cũng nói cái kiểu ra lệnh , cô bèn nhắn lại :
<< Tôi thích gặp anh ta hay không là quyền của tôi , không liên quan đến anh , anh đừng nói là anh kiểm soát luôn chuyện riêng tư của tôi >>
<< Ok ! Cô cứ gặp đi , rồi chuyện như thế nào co tự biết >>
Lúc nào cũng đem chuyện bức ảnh ra hù dọa . Linh giờ cũng ít sợ chuyện đó hơn lần đầu . Nhưng mà cô lại sợ cái đôi mắt sắc lạnh của Hoàng , nhìn cứ như đôi mắt đó sắp làm đóng băng những gì mà nó nhìn qua .
TAN TRƯỜNG !
Linh và Hoàng đi vào xe với biết bao nhiêu cặp mắt nhìn theo , Linh nghĩ thầm << Hix , lỡ bọn ái mộ Hoàng biết mình và anh ta sống chung trong 1 ngôi nhà thì sao nhỉ , chắc chúng phát điên và giết mình mất ~><~ >> . Lấy xe xong cả 2 đi về nhà . Và sao ? Đứng trước ngôi biệt thự là một bóng người .
– Ơ ! Anh Sơn ? Sao anh lại đứng đây ?_vừa bước xuống xe Linh đã phải thốt lên trong sự ngạc nhiên .
– Anh chờ em
Sơn cười và nụ cười cuẩnh tắt ngấm sau khi thấy Hoàng bước xuống xe .
– À ! Lại có những kẻ rảnh hơi đứng trước nhà người ta rình mò cơ đấy _Hoàng lại nói bằngcais giọng không được tử tế cho lắm .
– Cậu đến nhà Linh để làm gì ?_Sơn lúc này đã không giử được bình tỉnh , mặt của anh ta biến sắc .
– Nhà Linh ????? Hahaha ! Hỏi cô ấy đi .
– Em ? Sao thằng nhóc đó lại tới nhà em ?
Mặt của Linh lúc này đỏ gây . Một phần cô không biết nói sao , một phần tức sự khinh thường của Hoàng , cô lại chạy thẳng vào nhà và không nói câu nào .
Hoàng cũng ung dung vào theo , đang đi thì bị Sơn kéo lại đẩy ra :
– Mày vào nhà Linh làm gì ?
– Mày điên à ! Đây là nhà tao .
– Nhà mày ? Vậy sao Linh lại ở cùng mày ???_ Sơn lúc này bực tức vô cùng .
– Vậy mà mày cũng không biết à ? Linh là vợ chưa cưới của tao . Khi đủ tuôi , tao về cô ấy sẽ kết hôn . Mày hãy biến khỏi đây đi trước khi tao báo cảnh sát .
Hoàng bước vào nhà sau khi nói xong .Tối đó .
- Nè ! Cô giận tôi đấy à ?_ Hoàng hỏi trong khi đang ăn cơm .
– Không .
– Sao cô im lặng thế , mọi ngày cô nói nhiều lắm mà ?
– Tôi không thích nói .
– Cô giận tôi vì tôi đã đuổi hoàng tưt bạch mã của cô à ?
– Này ! Anh ăn cơm đi và đừng hỏi tôi mấy câu vớ vẫn đó nữa ?
– …
Im lặng cho hết buổi ăn . Linh lên phòng . Hoàng nhìn theo , không nói gì .
<< Mình đấ sai rồi nhỉ ? Lẽ ra mình không nên làm như vậy phải không nhỉ ? Mình không nên xua đuổi anh ta trước Linh , thậm chí mình còn không có quyền được như anh ta , theo đuổi Linh . Nhưng sao mình không chịu được , mình cảm thấy nghẹn nghẹn ở tim . Mình về đây với mục đích là gì ? Chỉ muốn nhìn thấy cô bé cười và hạnh phúc thôi nhưng sao chỉ có mấy ngày mà mình đã đem lại cho cô ấy qua nhiều nổi buồn . Vậy mình đã sai ư . Mình quá ít kỉ hay thời gian còn lại của mình quá ngắn ngủi trong khi minhg muốn làm nhiều hơn cho cô ấy . Linh còn nhớ lời hứa khi xưa không nhỉ ? Mình đã hứa nhưng mình lại không làm được . Mình còn quá ít thời gian , mình không thể và mình cũng chẳng xứng đáng . vậy mình phải làm sao tiếp đây ? Mình không biết , mình quá ngu ngốc haycais chết đang biến mình như vậy ???
Còn Linh :
<< ngày 12.11.07
Hix , hôm nay ăn trúng cái gì mờ hết chyện này đến chuyện kia xảy ra thế nhỉ . Anh Sơn sao lại như thế nhỉ ? Đừng nói là anh ta thix mình nha , chắc không đâu , đẹp trai thế mà thích mình thì…có vấn đề về mắt ồi =.=' . Chắc chỉ để chọc tức anh Hoàng thôi . MÀ sao phản ứng của anh Hoàng khác vậy nhỉ . Nhìn ghê thấy sợ lun . Chậc , tại sao mọi chuyện cứ như trong hoạt hình , chẳng biết đâu mà lần . Mà anh Hoàng làm thế vì thương mình hay do sợ không có ai nấu cơm cho ảnh nhỉ . Hix , chán thiệt , mà chết ồi , quên đêm cà phê cho Hoàng , đi lẹ kẻo không ăn mắng nữa , hix ~^^~ >>
Đóng nhật kí , Linh lật dật pha cà phê rồi đem lên phòng cho Hoàng .
Cốc ! Cốc !
Linh gỏ cửa nhưng không thấy ai trả lời nên cô đi vào luôn . Hoàng ngủ rồi , Linh đặt nhẹ cà phê xuống bàn rồi tới kéo chăn đắp kỉ cho Hoàng , Linh ngồi nhẹ trên giường , trong cái mờ ảo của đèn ngủ cô vẫn thấy được khuôn mặt của Hoàng . Khi anh ngủ trong anh đẹp hơn bao giờ hết , khẽ vuốt mái tóc của Hoàng , Linh cười , có lẽ tình cảm của Linh dành cho Hoàng lúc trước và bây giờ chưa bao giờ thay đổi , chỉ có một chuyện thay đổi đó là cô và anh đã lớn , mọi chuyện trong cuộc sống sẽ đưa 2 người về đâu ? Một lúc sau , Linh nhẹ nhàng ra khỏi phong vì không muốn đánh thức Hoàng , cô nào biết Hoàng vẫn còn thức , anh chỉ vờ ngủ để được cô quan tâm , để được hưởng cái cảm giác ấm áp đó…một ít thôi , Hoàng chỉ mong có thế .
———–
Linh dậy sớm vào buổi sáng để chuẩn bị thức ăn cho Hoàng . Linh nấu ăn rất ngon vì được mẹ của mình bày biểu kỉ . Xong chuyện cô gọi Hoàng xuống ăn và lấy xe đạp để đi học . Linh tung tăng trên con đường cũ thì lại gặp người đó :
– Mi Linh !!!
Sơn đi xe lại gần hơn :
– Hôm nay em đi một mình à ? Vị hôn thê của em đâu ?
– Vị hôn thê ????????_Linh trợn mắt .
– Ờ ! thì cái thằng hôm qua nó nói với anh như vậy đó .
-…
<< Sao anh Hoàng lại nói vậy nhỉ ? Minh phải trả lời sao đây ???>>
– À …ừ ! Thôi , em muộn học rồi , em đi trước nhé .
– Từ từ ! em có điện thoại không ? Cho anh số đi ?
-…
<< Chà ! Rắc rối đây ? Có nên cho không nhỉ ? Mà ai chẳng biết số đt mình rồi ( ai cũng cho hết mà không cho Hoàng biết ^^! ) , cho thêm một người nữa cũng đâu sao đâu nhỉ >>
– Uhm` ! Số em là 0932XXXXXX .
– Ok ! Có gì mình nt hén .
– Uhm` ! Thôi em đi nha .
Rồi đạp xe một lèo .
———-
Mọi chuyện diển ra tốt đẹp đến :
2 tháng sau :
Điện thọa trên bàn cô rung lên
<< Linh hả ! Đi chơi không em ??>>_Là tin nhắn của Sơn .
<< Không ạ ! Em bận rồi >>
<>
<< anh đừng nói vậy . Anh ấy khỏe lắm >>_Linh nhắn lại , cô không thix bị người khác nói vậy .
<< Uhm` ! Vậy thôi ! Anh yêu em >>
Lúc nào cũng vậy , tin nhắn cuối cùng của Sơn luôn có câu đó , dù Linh biết bao nhiêu lần nói rằng chỉ coi anh như là anh trai của mình . Hoàng thì dạo này tốt với cô hơn trước , hok còn hay mắng cô nữa , hay quan tâm và đương nhiên là cô thích thế . Hôm nay cả 2 đang tưới cây ngoài vườn , chủ nhật nên cả nhà lại đi tiếp , Linh không hiểu sao mà ông ,bà chủ cứ đi suốt ngày , chẳng bao giờ ở nhà được lâu cả và
có vẻ họ đang buồn chuyện gì đó .
– Nè ! đang tưới cây mà em nghĩ đi đâu vậy _ hoàng hỏi ( đã chuyển cách xừng hô )
– À ! nghĩ chuyện ở lớp á mà .
– Mà em còn gặp cái tên kia không đó ?
– Tên nào ?_Lnih hỏi , vờ không biết .
– Hoàng tử bạch mã của em đó .
– Đâu ..đâu có .
– Anh không cấm em đâu ? Lớn rồi cũng biết thích rồi , nhưng phải lựa đúng người ._Hoàng nói nhưng mặt thì nhìn về hướng khác .
Linh im lặng , cô cảm thấy có cảm giác gì đó khó chịu trong lòng khi nghe xong câu đó , nhưng mặt thì làm cứ như bình thường . Linh nghĩ có lẽ tình cảm của 2 người đã được như trước nhưng dường như trong sâu thẳm trái tim , cô lại muốn nó hơn nữa . ...