"Tới rồi !"
Trước mắt 2 người là cảnh tượng hùng vĩ của một thung lũng được phủ bởi những cánh đồng trà xanh trải dài, bốn bề gió thổi lồng lộng. Ở giữa còn có dòng thác mờ ảo nối liền với dòng sông xanh biếc cắt ngang thung lũng, tạo cảm giác như đang đứng ở một thế giới khác, hoàn toàn cách biệt với thế giới xô bồ bên ngoài
"Oaaaaa… Đẹp quá đi mất !! Sao cậu lại biết nơi đẹp đến như thế ? Tớ đã thấy cảnh này trong tranh ảnh nhiều rồi nhưng lần đầu tiên được chứng kiến tận mắt đấy ! Cậu xem nè, có giống trong phim không ?" Vi dang rộng cả 2 tay để mặc cho gió thổi "A a a a a…… Im the king of the world !!!!!" Vi phấn khởi như đứa con nít, cười tít cả mắt
"Sao nãy giờ cậu cứ nhìn tớ thế ?" Vi chợt phát hiện ánh mắt dịu dàng của Thiên Vũ đang nhìn mình
"Lâu rồi tớ không thấy cậu cười như thế !" Vũ mỉm cười
"Ơ… tớ… thì tại tớ đang vui mà !" Mặt Vi đỏ bừng, lúng ta lúng túng
"Đó cũng là mục đích của tớ khi đưa cậu đến đây đấy !" Nụ cười của Vũ lại càng sâu hơn "Giờ thì đi thôi ! Tớ còn muốn dẫn cậu đến chỗ này nữa" Thiên Vũ vẫn vô tư nắm tay Vi kéo đi
Thì ra là Vũ muốn mình vui à ? Cảm giác hạnh phúc xâm chiếm cả cơ thể làm các giác quan của Vi đều bị tê liệt, chẳng còn suy nghĩ gì được nữa cả. Hic… ông trời ơi, có phải con trở nên quá tham lam rồi không ? Giờ phút này đây, con chẳng muốn buông tay Thiên Vũ ra chút nào >_<
Lát sau… 2 người đã đến được một căn nhà nhỏ làm bằng gỗ nằm chơ vơ giữa những cánh đồng trà xanh rộng lớn.
Vừa bước vào nhà, Vũ đã gọi to "Bà ơi ! Bà có nhà không ? Cháu đến thăm bà đây !"
"Ai đấy ?" Một cụ già tướng mạo hiền từ chậm rãi bước ra
"Cháu…Thiên Vũ đây ! Bà còn nhớ cháu không bà ?" Vũ tươi cười đi đến gần bà cụ
"Sao lại không nhớ chứ cái thằng… sao lâu thế mới đến thăm bà hả ?"
"Dạ… tại cháu bận quá… hì… bà đừng giận cháu nha" Vũ le lưỡi tỏ vẻ biết lỗi
"À đúng rồi ! Hôm nay cháu có dẫn vợ cháu đến thăm bà nữa nè bà… Cô ấy tên Nhật Vi" Thiên Vũ kéo Vi lại gần
"Cháu… cháu chào bà !" Vi vẫn còn ngơ ngác
Bà cụ nắm tay Vi cười hiền hậu "Chào cháu ! Vậy là bà lại có thêm 1 đứa cháu nữa rồi nhỉ ? Bà cứ hối thúc thằng Vũ dẫn vợ lên đây cho bà xem mặt, thế mà lần nào nó cũng nói là nó chưa có vợ. Cháu nghĩ xem có tin được không chứ ? Cái thằng đẹp trai mà lại tốt bụng như nó thì có khối cô theo í chứ. Thế mà sao lại không có vợ được cháu nhỉ ?"
"Dạ… Chắc tại nhiều cô theo quá nên anh ấy chẳng biết chọn cô nào đấy bà ạ" Vi liếc nhìn Thiên Vũ trêu chọc
"Bà ! Thì cháu đã dẫn vợ lên cho bà rồi đấy. Vậy mà bà còn trêu chọc cháu" Thiên Vũ đỏ mặt
"Được rồi ! Được rồi ! Bà không trêu nữa" Bà cụ vui vẻ "Thôi, 2 đứa vào trong rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi, đi đường xa chắc mệt lắm rồi. Để hôm nay bà sẽ nấu một bữa thật thịnh soạn để đãi 2 đứa nhé !"
"Thôi bà ạ ! Bà không cần nấu gì đâu, cứ để tụi cháu nấu, tụi cháu đâu phải khách đâu mà bà lại khách sáo thế !"
"Cái thằng… lâu lâu tụi bây lên thăm bà nên bà định đãi tụi bây một bữa cũng không được à ?"
"Được rồi bà à ! Bà cứ đi nghỉ đi, chờ xem vợ con trổ tài nha ! Cô ấy nấu ăn ngon lắm đó bà !" Vũ nheo mắt nhìn Vi
"Đúng rồi đó bà ! Bà cứ nghỉ đi rồi khi nào nấu xong tụi con sẽ kêu bà nha" Vi tiếp lời Thiên Vũ
"Thôi được rồi ! 2 đứa cần gì thì cứ gọi bà" cụ Ngạn đành chịu thua
"Dạ, tụi con biết rồi"
"Thơm quá ! Cậu đang nấu gì thế ?"
"Canh rau cải tớ tìm thấy trong vườn á. Trong vườn của bà có nhiều loại rau quả lắm nha. Thích thật đó, cần gì thì cứ ra vườn là có ngay" Vi hớn hở "Chừng nữa mình cũng trồng một khu vườn như thế nha ?"
"Ngốc ạ ! Mình ở chung cư thì làm gì mà có chỗ để trồng" Vũ cốc nhẹ lên đầu Vi
"Ừ nhỉ ? Tớ quên mất" Vi ỉu xìu
Vũ nhìn Vi mỉm cười, trong đầu đang tính toán điều gì đó…
"À mà cậu nói cậu đi bắt cá mà, có bắt được không ?"
"Đương nhiên là được, cậu nghĩ tớ là ai nào ?" Vũ tự tin giơ giơ xô đựng đầy cá lên cho Vi xem
"Woaaa… nhiều thiệt đó, sao cậu hay thế ? Cậu chỉ mới đi có chút xíu thôi mà !"
"Haha… Đừng nhìn tớ bằng con mắt ngưỡng mộ thế chứ ! Đây là vùng quê mà, đương nhiên sông suối sẽ có rất nhiều cá rồi, chỉ cần thò tay xuống là có thể bắt được ngay, cả cậu cũng làm được đấy !"
"Thật hả ?" Mắt Vi bỗng trở nên sáng rực rỡ như đèn pha "Vậy chiều nay cậu dẫn tớ đi bắt cá nữa nhé ?"
"Dạ, em biết rồi thưa thưa chủ nhân !" Vũ bắt chước điệu bộ của một cô hầu gái làm Vi bật cười
"Ngoan !" Vi vuốt vuốt đầu Vũ
"Cha… cha… 2 cô cậu này tình cảm quá nhỉ ?"
"Bà ! Bà lại trêu chọc tụi cháu nữa rồi !" Vi đỏ mặt
"Haha… 2 vợ chồng thì phải như vậy chứ, bà có trêu chọc gì cháu đâu nào, bà chỉ thấy sao nói vậy thôi mà !" cụ Ngạn chớp chớp mắt
Mặt Vi lại càng đỏ hơn, đến cả lỗ tai cũng đỏ "Bà !! Bà ra ngoài chờ tụi cháu đi ! Tụi cháu cũng sắp xong rồi !" Vi vừa nói vừa dìu cụ Ngạn ra phòng khách
Thiên Vũ đứng trong bếp cười khúc khích…
"Cậu cười cái gì chứ ?"
"Tại cậu… haha… ai bảo cậu phản ứng thái quá làm chi ? Tụi mình là vợ chồng nên như vậy là chuyện bình thường, có gì đâu mà cậu phải xấu hổ" Thiên Vũ vẫn không ngừng cười
Ngượng quá hóa giận, Vi không thèm nói câu nào, bỏ ra ngoài vườn "Hứ… vừa phải thôi nhé ! Sức chịu đựng nào cũng phải có giới hạn chứ, cậu mà cứ ngây thơ như vậy tớ sẽ đấm vào mặt cậu thật đấy !" Vi ấm ức rủa thầm, nước mắt cứ muốn chảy ra nhưng Vi cố gắng kiềm lại để không làm cái chuyện xấu hổ như thế trước mặt Thiên Vũ một lần nữa. Đành… trút giận lên cái cây gần đó T__T
"Này ! Cậu không thấy tội nghiệp cái cây hả ? Nó sắp trụi hết lá rồi kìa !" Vũ đã đứng sau Vi hồi nào mà Vi không hề hay biết, làm Vi giật thót cả mình
"Kệ tớ ! Không liên quan tới cậu"
"Cậu đang giận à ?"
"Không có !" Vi cố ý quay mặt đi chỗ khác
"Thôi mà ! Cho tớ xin lỗi đi ! Tớ hứa sẽ không trêu trọc cậu vậy nữa. Mình huề nhé"
"Tại sao cậu lúc nào cũng xin lỗi trong khi cậu không có lỗi vậy ? Từ nhỏ tới giờ lúc nào cậu cũng thế !" Vi cáu gắt
"Ơ… tớ…" Bất ngờ vì cậu hỏi của Vi, Thiên Vũ cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào. Quả thật Vũ không biết lí do vì sao Vi lại giận như vậy nhưng vì không muốn Vi không vui nên Vũ mới xin lỗi để Vi bớt giận, nào ngờ lại còn làm Vi tức giận hơn, haizzz… sao con gái phức tạp thế nhỉ ?
Thấy bộ dạng lúng túng khó xử của Thiên Vũ, Vi chợt nhận ra hình như… mình đã ngang ngược một cách quá đáng rồi thì phải…
Tỏ vẻ hối lỗi "Tớ… tớ xin lỗi" Vi lí nhí
"Không cho !"
Không tin vào câu mình vừa nghe, Vi ngơ ngác ngước lên nhìn Vũ
"Tớ không cho lỗi của tớ đâu, cậu không cần xin nữa, tớ nhất định không cho cậu đâu" Câu nói của Thiên Vũ làm Vi phải bật cười
"Giờ thì chịu cười rồi nha ! Vậy thì mình huề nhé !" Nắm bắt ngay thời cơ, Vũ liền cầu hòa
"Ừm… tớ xin lỗi"
"Đã nói là không cho mà sao cậu cứ xin hoài thế hả ? Tối nay đừng có lén lút mà trộm lỗi của tớ đó nha" Vũ làm vẻ mặt dí dỏm
"Cái cậu này… thật là…" Vi lại phì cười, thế là hòa bình đã lập lại ^^
"Chà… đúng như Thiên Vũ đã quảng cáo nhỉ ? Tài nghệ của cháu quả thật không tệ đó Nhật Vi !" Cụ Ngạn cười móm mém
"Dạ… bà quá khen rồi ! Cháu nấu ăn cũng tạm được thôi ạ !"
"Bà nói đúng đó ! Em nấu ăn ngon như vậy nên từ nay em phải nấu cho anh nhiều một chút, đừng bắt anh nấu nữa đó nha !" Vũ nheo mắt nhìn Vi
"Ơ ?" Vi hơi bất ngờ vì Thiên Vũ đột nhiên thay đổi cách xưng hô, làm Vi cũng chẳng biết phản ứng như thế nào nhưng… quả thật cảm giác không tệ ^^
"Này ! Tuy bà ở vùng quê nhưng đừng tưởng bà không biết chuyện nhé. Thời đại này không còn chuyện vợ phải lo nấu nướng, giặt giũ cho chồng nữa đâu. Cả 2 phải chia sẻ với nhau để vợ bớt nặng nhọc chứ, bà nói đúng không Vi ?"
"Dạ… đúng rồi đó bà" Vi mỉm cười khoái chí
Thiên Vũ chỉ biết nhúng vai, 1 cái miệng làm sao mà cãi lại 2 cái miệng được chứ, đành chịu thua thôi.
"À mà bà này ! Lát nữa tụi cháu sẽ ra suối bắt cá, chiều nay bà không cần chờ tụi cháu về ăn cơm đâu, tụi cháu về hơi trễ nha bà"
"Được rồi ! Bà biết rồi, hai đứa cứ đi chơi thoải mái đi ! Về trễ một chút cũng được !" cụ Ngạn vừa cười vừa nháy mắt với Thiên Vũ làm Thiên Vũ có chút ngượng ngùng
"Này ! Sao lúc nãy tự nhiên cậu thay đổi cách xưng hô vậy ?" Vi không khỏi thắc mắc
"Đương nhiên rồi ! Tụi mình là vợ chồng mà, xưng hô cậu-tớ không phải rất kì lạ sao ? Mất công bà lại thắc mắc nữa, cậu cũng phải thay đổi cách xưng hô trước mặt bà đó nha"
"Ơ… không được đâu… tớ không quen…" Vi ngập ngừng
"Nếu vậy thì cậu cứ đi giải thích cho bà hiểu đi nhé !"
"Cái này… thôi được rồi… đổi thì đổi vậy !" Vi ỉu xìu
"Thế mới ngoan chứ ! Cậu đi nhanh lên, sắp tới suối rồi đó" Một nụ cười gian xảo xuất hiện trên khuôn mặt Vũ, sau đó biến mất rất nhanh, đủ để Vi không kịp nhận ra
"Ừm !"
"Tới rồi nè !"
"Oaaaaa…. Đẹp thiệt đó ! Đứng từ xa nhìn đã rất đẹp rồi, giờ đến gần lại càng đẹp hơn, hùng vĩ quá đi mất !" Mắt Vi long lanh như được nhìn thấy đá quý
"Này ! Cậu nhanh xuống đây đi, nước
mát lắm !" Thiên Vũ đứng dưới suối vẫy tay gọi
"Ừm tớ xuống liền, mà sao… cậu lại cởi áo ra vậy ?" Vi hơi ngượng ngùng
"Xuống suối thì phải cởi áo ra chứ, lỡ như bị ướt mặc về sẽ bị cảm lạnh đấy. Cậu cũng nên cởi ra thì hơn !" Vũ cười gian
"Hứ… cậu…cậu từ khi nào mà lại ăn nói nham nhở như vậy hả ? Với lại mình chỉ bắt cá thôi mà chứ đâu có tắm suối đâu, chỉ cần cẩn thận 1 chút là không bị ướt chứ gì !"
"Để xem nhé !" Vũ nhúng vai
"Giờ cậu chỉ tớ bắt cá đi !" Vi phấn khởi ra mặt
"Ừm đơn giản lắm ! Chỉ cần cậu đứng yên bất động một lát sẽ có cá bơi đến gần cậu, đến lúc đó nhanh tay bắt lấy nó thôi, à mà nhớ quy tắc khúc xạ ánh sáng đấy nhá"
"Tức là sao ?" Vi tròn mắt
"Lúc trước cậu mua bằng tốt nghiệp phổ thông hay sao vậy ?" Vũ lại giở giọng trêu chọc
"Ừm đúng rồi đó, lúc đó tớ với cậu cùng đi mua mà, cậu không nhớ sao ?" Vi cũng không chịu thua kém "Mà cậu nói nhanh đi ! Quy tắc khúc xạ ánh sáng tức là sao ?"
"Tức là cậu thấy con cá dưới nước ở vị trí đó nhưng thật ra nó không phải ở vị trí đó mà ở một vị trí khác gần đó, do khúc xạ ánh sáng nên cậu tưởng nó đang ở vị trí đó nhưng thật ra nó không ở vị trí đó… cậu hiểu không ?"
"Làm ơn nói tiếng Việt đi, cậu đang nói tiếng gì thế ? Tớ nghe chẳng hiểu gì cả ? Là cậu cố ý nói dài dòng như thế để cho tớ không hiểu đúng không ?" Vi lườm Vũ
"Haha… không có nha ! Tớ đang cố giải thích cho cậu hiểu mà !" Nụ cười của Vũ rõ ràng đã thể hiện rõ mọi ý đồ
"Hứ… còn làm bộ dạng ngây thơ với tớ nữa hả ? Rốt cuộc là cậu có muốn chỉ hay không đây, cậu có tin tớ cho cậu uống nước suối không hả ?"
"Rồi ! Rồi ! Tớ chỉ liền đây, làm gì mà nóng thế ?" Vũ cười xòa "Nói một cách đơn giản là cậu chỉ cần bắt lấy con cá ở vị trí cách vị trí cậu thấy nó một chút là được rồi !"
"Đơn giản vậy mà nãy giờ nói dài dòng chi cho hao hơi vậy ? Có cần uống nước suối thấm giọng không cưng ?" Vừa nói Vi vừa phát nước vào người Thiên Vũ rồi cười khằn khặc
"Thôi ! Thôi ! Không đùa nữa ! Cậu bắt thử đi kìa !"
"Ừm để tớ thử xem" Vi liếm môi…...