watch sexy videos at nza-vids!
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay
home| Game Online| Đọc Truyện
Bây Giờ 04:25,Ngày 09/01/26
Thông Tin Mới
Chúng tôi đang phát triển cố gắng đem lại sự thuận tiện mới với Mhay.Us, phất đấu trở thành Wap Giải Trí, Wap Tủi Game miễn phí và là cổng thông tin giải trí mạnh nhất trên Mobile, đem lại sự hài lòng cho các bạn. Xin cảm ơn.
Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL Hallo Star - Chat trực tuyến cùng IDOL
Bạn đang cảm thấy buồn chán , muốn có người hát nhảy cho mình xem. Thì còn chần chừ gì nữa mà không truy cập ngay vào Hallo Star để thưởng thức các Hot girl hát hay nhảy đẹp . Chắc chắn bạn sẽ rất hài lòng khi đến với Hallo Star - Chat cùng ngôi sao.
» »
Đang xem: 1 | Lượt xem: 11149

Cô ấy không phải cô nàng Tomboy


» Đăng lúc: 11/03/15 12:03:50
» Đăng bởi: Admin
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo

– Còn cô gái ông chủ đem về có mày mắt nâu vô cùng đặc biệt! Tôi hiểu rồi, vậy là cô ta không hề có quan hệ với Hunter! Cảm ơn ông chủ đã giải quyết những mâu thuẫn trong tôi!
Tay quản lí cúi đầu, định quay đi…
– Thế ngươi không tò mò à? Vì tại sao ta lại nhớ màu mắt đen sẫm của con gái Hunter?… Nếu con bé ấy quả thực là con gái Hunter, ta sẽ không bao giờ nỡ xuống tay với nó!
– Vì sao ạ?
– Vì cuộc đời ta chỉ có 1 đứa con gái duy nhất! Vì nếu đứa bé ra đưa về là đứa con gái có đôi mắt đen sẫm của Hunter, thì con bé chính là… con gái ta!!
Tay quản lí sững người, hắn không thể tin rằng mọi việc lại liên quan và rắc rối đến vậy.
– Tức là ông chủ…
– Trước khi gặp Hunter, ta đã gặp vợ hắn, vẻ đẹp của người phụ nữ ấy khiến con tim ra lạc nhịp… Nhưng ra đâu biết rằng, cô ta là vợ của 1 tên điệp viên! Ta đâu biết rằng tên điệp viên ấy vài năm sau lại nhận nhiệm vụ điều tra tổ chức của ta… Ta đâu biết rằng kẻ dưới của ta đã theo lệnh ta mà giết người phụ nữ ấy. Khi ra xuất hiện… thì tất cả đã muộn…
Tay quản lí cúi đầu, hắn lui trước vì biết không nên biết thêm quá nhiều.
Wind vừa đi khỏi, Lâm Chấn Đông lại ngả người vào ghế, đôi mắt sẫm màu của ông nhắm nghiền…
13 năm trước…
“ – Xin anh! Tôi xin anh hãy tha cho con bé… hãy để con bé sống…
– Nếu ngày ấy em chịu theo tôi, mọi việc đã không như thế này
– Xin anh! Hãy để con tôi được sống! Xin anh!!
– Con bé chết rồi!
– Kẻ tàn ác! Tên quỷ dữ! Anh đã giết con gái anh! Tên quỷ dữ! Quỷ dữ!!!
– Em… em nói gì…
– Cứu nó đi! Con gái anh đấy! Cứu nó! Cứu…
– Hân Đồng! Hân Đồng! Em không thể… không thể…
– Ông chủ! Cô ta chết rồi!
Chat!
– Ai khiến ngươi ra tay mạnh thế? Khốn kiếp!!
– Nhưng chính ông chủ bảo…
– Gọi cấp cứu! Cứu con bé! Nhanh!!
– Ông chủ! Không kịp đâu! Nó hấp hối rồi, mất quá nhiều máu…

– Ông chủ! Có vấn đề với lô hàng ở trạm 45. Rút về thôi ak!
– Cho người đi tìm đứa bé kia về! Không được mạnh tay!
– Vâng!
– Lũ khốn- nạn!!”



Tay quản lí của Phong đi ngoài hành lang, bỗng, mặt hắn se lại… “Cô giỏi lắm…”
[


Chap 57


Một khoảng thời gian khu biệt thự khá bình ổn. Khu A, đám giúp việc lo làm việc và sống biết điều hơn, Thụy An đang



tính cho những bước tiếp theo nhưng hiện tại, khi Băng đang ở cạnh Chấn Phong không rời thì nhỏ chưa thể làm gì. Lâm Chấn Đông bận rộn với nhiều công việc, ông đang ở bên Nhật và sẽ trở về cho vụ ACLC12. Các tay quản lí càng bận rộn, Chấn Khang không ở khu biệt thự nên Sheeply lo hết việc. Sắp tới 1 lô vũ khí sẽ hoàn thành và lò phản ứng thì đang lần lượt xuất những vũ khí hạt nhân đầu tiên.
Khu biệt thự chỉ còn 1 cậu chủ là Chấn Phong. Cậu thấy bệnh của người con gái ấy có chiều hướng tốt nên đã phần nào yên tâm. Phong đang tập trung cho việc nâng cấp hệ thống an ninh mạng lần cuối trong năm, trước khi kế hoạch vĩ đại của Lâm Chấn Đông đến hồi cuối cùng
Phòng ngủ phòng 102. Vẫn là thứ ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ những chiếc đèn tường, không gian như nhuốm màu tĩnh lặng của thời gian. Trong căn phòng không cửa sổ, chẳng xác định được ngày đêm, chỉ biết thời gian cứ trôi đi, trôi mãi…
Trên bàn kính, Phong đang chú mục vào màn hình laptop. Gần đó, Băng đang chậm rãi ăn đồ ăn nhẹ trên bàn, chỉ khi nhỏ ăn hoặc ngủ, nhỏ mới để Phong làm việc yên. Phong rời mắt khỏi màn hình máy, làm việc lâu làm một bên mắt còn lại nhức mỏi. Tiện tay cậu với 1 chiếc sanwich ăn, liếc nhìn Băng và chợt cười thật nhẹ. Cậu nhanh chóng trở lại công việc phức tạp.
Băng lơ đễnh với tay lấy sanwich, hết rồi! Nhỏ nhíu mày, đưa mắt nhìn Phong, dù trong khay vẫn còn vài món nữa nhưng mặt nhỏ đã xịu xuống. Băng đẩy ghế đứng dậy và tiến lại sát Phong…
Lại rời mắt khỏi màn hình, Phong quay sang xem Băng cần gì, tay cậu vẫn đút miếng sanwich vào miệng. Và Phong nhận ra Băng đang nhìn chằm chằm vào miếng sanwich ấy. Lần này thì Phong đoán trúng ý định của Băng! Dù miếng sanwich đang trên miệng cậu, Băng vẫn cúi xuống và cắn nó. Một khoảng khắc rất nhẹ, môi nhỏ suýt chạm vào môi Phong và bên mắt màu café đậm nhìn cực gần vào đôi mắt 2 màu. Băng ăn ngon lành. Phong với tay lấy khăn giấy và đưa tay lau miệng cho nhỏ, nhỏ thì đã quá quen với việc được chăm sóc thế này.
Phong dùng những ngón tay xoa nhẹ vào bên mắt còn thấy được. Dù mỏi mệt, dù căng thẳng, dù đôi lúc tim đau nhói lên theo nghĩa thực, Phong vẫn không bao giờ mở miệng than vãn.
– Mệt sao? – Băng hơi cúi người, vòng tay lên cổ Phong, nhìn cậu chăm chú
– Không!
– Mệt!- Nhỏ làm như cơ thể của nhỏ chứ không phải của Phong vậy
– Không! – Phong vẫn nhẹ nhàng đáp lại.
– Có mệt!
– Em… – Phong ngừng nói vì Băng đã cúi xuống đặt môi lên bên mắt sẫm màu café của cậu. Cậu thấy sự mỏi mệt tan thành không khí.
– Cậu chủ! – Tay quản lí bước vào, đưa mắt qua chỗ khác vì thấy cảnh thân mật không nên thấy
Phong kéo Băng ngồi xuống chân cậu và nhìn tay quản lí
– Nói đi!
– Hai quả bom nguyên tử đầu tiên đã xuất xưởng, người quản lí dưới lò phản ứng cho là đã thành công. Em đã gửi các thông số đến máy tính cậu.
– Hiện giờ?
– Vấn để trong khu vực lò phản ứng, sau khi kiểm tra lại lần cuối sẽ di chuyển vào kho. Dự định 3 ngày sau 2 quả B.72 sẽ ra lò
Tay quản lí biết cậu chủ vẫn tiếp nhận đủ thông tin, nhưng cách cậu vừa nghe vừa vuốt tóc người con gái ấy khiến hắn không thoải mái
– Còn nữa, em nghĩ cậu chủ nên tới phòng E.01, hàng từ Nhật chuyển về rồi, dẫu sao cậu chủ cũng nên kiểm tra lại. (Phòng đầu E bên khu B là những phòng dành cho sát thủ và đàn em của các cậu chủ. E.01 là phòng đầu tiên, là nơi ở và tập luyện của những tên đàn em trung thành nhất, chỉ chúng được biết về lò phản ứng bí mật của khu biệt thự, vì chúng có nhiệm vụ bảo an, khắc phục sự cố cho lò phản ứng hạt nhân)
Phong nhìn Băng, cậu chắc nhỏ sẽ không chấp nhận chuyện cậu để nhỏ lại mà ra ngoài đâu.
– Cậu chủ! E.01 không cho phép người ngoài vào! – Tay quản lí như đọc được suy nghĩ của Phong, nhưng cậu chẳng quan tâm lời hắn. Chính cậu cũng không chịu nổi việc rời khỏi Băng lúc này.
– Ở lại nếu em mệt?
– Chấn Nam?
– Em không đi, tôi cũng không!
Băng nhìn Wind, hắn đang nhìn nhỏ khó chịu, Băng quay sang Phong
– Đi!
Phong đội chiếc lưỡi trai đen cho Băng, kéo sụp xuống, rồi nắm tay nhỏ kéo đi


E.01
Tay quản lí bước vào…
– Cậu chủ tới!
Lập tức, đám đàn em đứng nghiêm trang lại và cúi đầu . Từ ngoài cửa, Phong kéo Băng bước vào.
Đám đàn em cùng đứng thẳng dậy, vẻ ngang tàn và sắt đá của cậu chủ chúng đã quen nên tất cả dồn mắt về phía cô gái đi cùng Chấn Phong . Tay qlí sẵng giọng:
– Không được nhìn! Đây là… – Wind không biết phải giới thiệu thế nào nhưng đám đàn em đã cúi đầu lần nữa, rõ ràng đi cùng cậu chủ lại với vẻ thân mật kia thì là 1 cô gái quan trọng. Không phải chúng không tò mò về khuôn mặt của cô gái ấy, nhưng để được ở đây, chúng đã phải học cách kiềm chế cảm xúc và tập luyện thành những kẻ ít lời chỉ biết tuân lệnh. Công việc chính hàng ngày là luyện võ và đọc sách nghiên cứu xây dựng lò phản ứng để phục vụ cho công việc. Đương nhiên không bao giờ được phép rời khỏi E.01 và được quản lí chặt chẽ.
Chúng lại đứng thẳng người và không tên nào dám ngước mắt nhìn
– Cậu chủ tới kiểm tra tình hình, các ngươi cứ làm việc của mình.
– Vâng!
Tay quản lí lại chỗ Phong, hắn liếc Băng nhưng không nhận ra đôi mắt dưới vành mũ lưỡi trai đang nhìn dò xét xung quanh.
– Cậu chủ, hàng để ở trong!



Một tên đàn em cúi đầu chào, mình hắn đứng trong phòng trông coi số hàng chuyển tới từ Nhật sáng nay.
Một thùng hàng lớn bọc sắt và chèn lớp xốp rất dày phía trong đựng số hàng quan trọng và giá cực đắt. Trên bàn gỗ vuông, hàng mẫu được đặt lên một thanh kẹp sắt ngang kiểm tra, trông nó giống một tấm kính mỏng dẹt, trong suốt và cảm giác mắt thường nhìn vào ánh lên những gợn sóng đổi màu trên bề mặt, khi chúng phản chiếu trên ánh điện phòng.
– Tổng cộng là 100 tấm kích thước 80×80 – Tay quản lí cầm sổ ghi chép đọc thông báo cho cậu chủ – Tổng chi phí trên 200 nghìn USD, tức mỗi tấm giá hơn 20 nghìn, 1 con số không dễ nghe!
Hắn quay lại nhìn Phong
– Em sẽ kiểm tra lại hết và cho người lắp đặt. Dù không phải chúng ta chế tạo nhưng thiết kế từ cậu chủ vẫn cho em thấy khâm phục bộ não của cậu chủ, rất nhiều.!
Băng kéo nhẹ tay Phong, cậu vẫn đang chú mục vào “tấm kính” trưng bày trên bàn
– Gì vậy?


- Em đoán đi!


- Kính cảm ứng hay pin năng lượng?


Phong hơi sững người, cậu vẫn chưa định hình được chỉ số IQ của Băng
– Cả hai! – Phong đáp lại ngắn gọn, cậu chắc Băng đã hiểu tất cả.
Từ khi xây dựng, nóc khu biệt thự đã được lợp một lớp những tấm pin năng lượng, vì cần dùng cho tháp làm lạnh, hệ thống lọc thải không khí và hệ thống an ninh là một nguồn điện không nhỏ nên pin năng lượn cần thiết để chuyển hóa từ năng lượng mặt trời. Pin năng lượng thường 5 năm thay mới một lần, nhập hàng từ Nhật với giá cao. Nhưng mới đây khi USA cho ra đời dòng máy bay tàng hình thì nó trở thành 1 vấn đề đáng lo nghĩ cho khu biệt thự. Nếu CIA dùng công nghệ phương tiện tàng hình để tiếp cận khu biệt thự cho mục đích điều tra thì radar của hệ thống an ninh sẽ không thể nhân dạng được. Điều đó đẩy khu biệt thự vào thế thụ động và cho dù hệ thống an ninh đã ở mức đẳng cấp thì Phong vẫn đề phòng mọi rủi ro. Với phương tiện tàng hình thì radar vô tác dụng, nên Phong thiết kế bộ phận cảm biến nhiệt trên bề mặt những pin năng lượng. Theo đó, pin năng lượng cũng chính là thiết bị phát hiện mục tiêu tiếp cận. Xung quanh khu biệt thự thường có nhiệt độ thấp hơn nhiệt độ thực tế trong vùng nên nếu có máy bay tiếp cận, nhiệt tỏa ra sẽ tăng và pin năng lượng sẽ phát hiện bất ổn báo về máy tính, tiếp theo thì ống nhòm sẽ tìm kiếm mục tiêu và việc phòng vệ được sắp đặt. (“Tàng hình” không theo nghĩa “ không thấy” mà là vô hiệu hóa radar) Do thiết kế pin năng lượng ban đầu là từ bên Nhật nên Phong gửi thiết kế với tính năng mới sang, yêu cầu chế tạo, giá gấp đôi.
– Cậu chủ, em muốn báo cáo về thay đổi trong kế hoạch AVLC12.- Tay quản lí bước ra cửa phòng, Phong cũng định quay đi nhưng Băng đứng khựng lại. Nhỏ đang chăm chú nhìn tấm pin năng lượng đặc biệt
– Ở laị nếu em muốn!
Băng bỏ tay Phong ra:
– Ở đây, một lát!
Phong cũng hơi lạ vì Băng chưa từng muốn rời cậu nửa bước
– Vậy tôi ở bên ngoài!
Phong nhìn tên đàn em ra hiệu rồi bước đi luôn. Tên đàn em cúi đầu và đứng nghiêm trang trở lại, hắn không hề (đúng hơn không được phép) để ý tới Băng. Phong nghĩ Băng còn nhiều tò mò với đồ lạ
Băng tiến thêm vài bước lại gần chiếc bàn, quan sát kĩ tấm pin mỏng dẹt. Nếu lướt qua có lẽ sẽ nghĩ nó là 1 tấm kính mỏng dễ vỡ, nhưng chắc chắn nó không phải đồ dễ vỡ. Băng bước tới chỗ tên đàn em của Phong, chìa tay trước mặt hắn. Hắn buộc phải nhìn Băng, nhỏ bất chợt ngẩng lên và tên đàn em chết sững khi nhìn cự li gần khuôn mặt của Thiên Thần! Tay Băng vẫn đang giơ ra, để ngửa, giọng nhỏ cất lên
– Súng!



– Ông chủ quyết định chuyển địa điểm vè khu biệt thự, một quyết định nguy hiểm! Nhưng có vẻ là có ý đồ trong đó! Nếu vì ông chủ…...

Tags: co ay khong phai co nang tomboyco ay khong phai co nang tomboy
Bình Luận Bài Viết




Cùng chuyên mục
» Hôn Ước Quý Tộc
» Yêu Em Rồi Đấy
» Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
» Đại Tiểu Thư Đi Học
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
1234...373839»
Bài viết ngẫu nhiên
» Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
» Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm
» Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
» Làm Thằng Đàn Ông Tốt Không Phải Lúc Nào Cũng Hay
123»
Làng giải trí Việt
Liên hệ: Trần Hữu Trí
Địa chỉ: Ba Đình - Hà Nội
Trang:1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38
U-ON