– Con chưa ngủ phải không?
Huyền không lên tiếng, cô không muốn bị nhận ra là mình đang khóc, dì không nói gì, cô ngạc nhiên khi bà nằm xuống bên cạnh cô nhẹ nhàng vỗ về cô:
– Nếu con khóc thì cứ khóc đi!
– Cháu không sao, dì không phải lo đâu ạ!
– Con nghĩ là con có thể dấu nỗi buồn của con trước chúng ta hay sao, chẳng lẽ chuyện con tự cắt tóc mình lại không liên quan tới điều gì khó chịu trong lòng?
– Cháu muốn cắt đi thôi ạ! – Huyền nấc khẽ, dì Nhàn vẫn dịu dàng
– Mẹ… biết là không phải hoàn toàn là như thế, đúng không con? – Bà ngần gừ rồi nói.
– Cháu có mẹ của cháu rồi! – Cô bướng bỉnh đáp lại.
– Mẹ đã cố gắng để gọi con như vậy, mẹ vẫn ao ước được nói với con như thế này!
– Dì cứ gọi tên cháu như trước kia cũng được ạ!
– Con cũng ngang bướng y chang cậu Zenka đó ấy nhỉ!
Huyền giật mình, cô thấy tóc gáy của mình dựng đứng lên.
– Con không thắc mắc vì sao con bỏ đi mà chúng ta lại không hề đi tìm con hay lo lắng gì sao… Vì chúng ta đã quyết định để cho con tự lập một thời gian nhưng chúng ta vẫn theo dõi con hàng ngày.
– Vậy là dì với bố cháu… Nếu dì biết hết rồi thì đâu cần cháu phải nói ra nữa?
– Chúng ta chỉ quan sát con mà thôi còn việc con nghĩ gì thì đâu phải chúng ta biết được, hôm nay khi con trở về nhà trong bộ diện thảm hại như vậy chắc là có chuyện gì đó hả?
Huyền im lặng không lên tiếng rồi sau đó cô khẽ gật đầu, dì Nhàn nói tiếp:
– Khi con đi khỏi nơi này và sống cùng một người con trai xa lạ bố con đã rất lo lắng, bố con lo tới mất ngủ mấy đêm, mẹ đã cùng bố đi tìm hiểu mọi nơi về những điều liên quan tới người con trai đó. Zenka trước mắt chúng ta là một cậu nhóc thờ ơ với mọi người xung quanh, luôn cứng đầu và ngang ngạnh, nhưng sau dáng vẻ đó thì cậu ta lại luôn quan tâm tới người khác. Cậu ấy hay cằn nhằn khi được nhờ vả nhưng lại làm việc với cả tấm lòng và sự nhiệt tình không hé lộ. Và khi biết rằng đó là người con trai rất đứng đắn không quan tâm tới những chuyện tầm phào và không đi quá giới hạn với bất cứ cô gái nào, chúng ta đã an tâm đôi chút. Tất nhiên là bố con không chỉ dựa vào đó mà quyết định để cho con ở cùng Zenka, ông ấy đã bỏ nhiều đêm để quan sát cậu ấy tại quán bar. Rồi một ngày bố hào hứng nói với mẹ rằng cậu nhóc đó rất trong sáng và thú vị thì chúng ta cũng biết chuyện con và Quân thích nhau. Việc đó là bình thường con à, con người cần có yêu thương để lớn lên… rồi những chuyện sau đó chúng ta lại không biết rõ lắm khi con đột ngột rời xa Quân, con tự cắt tóc mình và chọn Zenka là người con yêu thương nhất… Mẹ đã lo lắng đôi chút, nhưng bây giờ thì mẹ chỉ cần một người… Mẹ cần con, cần con để ba chúng ta có thể thành một gia đình giống như khi cậu ấy đã nói. Mẹ biết, mẹ không sinh ra con. Mẹ không phải là người hoàn hảo, mẹ không đẹp, không dịu dàng, không hay nói và vui tính, nhưng mẹ yêu con… từ trước khi mẹ nhận lời lấy bố con, mẹ đã rất muốn là mẹ của bé Nhím… Con có thể cho mẹ cơ hội để làm lại, cơ hội để mẹ chăm sóc cho con nhiều hơn hay không?
Huyền ngồi bật dậy, nước mắt cô chảy ướt hai bên má, dì Nhàn lại nhẹ nhàng ôm lấy cô, đặt đầu cô lên vai mình:
– Chúng ta chỉ có một mình con thôi, con à… một gia đình như chúng ta không thể toàn vẹn nếu thiếu con được… nếu con thấy đau lòng về bất cứ chuyện gì thì con hãy khóc đi…
Cô không thể kiềm chế những giọt nước mắt đang tràn mi nóng hổi trước những cử chỉ ấm áp của người mẹ kế, dì Nhàn cũng rơi nước mắt.
– Mẹ xin lỗi con à, mẹ xin lỗi… đáng lẽ ra mẹ không nên để con một mình với những khó khăn đó, mẹ nên ở bên con… như vậy con sẽ không đau khổ…
———-
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy Huyền nhận ra mình đã ngủ trong vòng tay của dì suốt tối hôm qua, thấy hơi ngượng ngùng, cô từ từ nhấc tay khỏi bà:
– Con thức rồi sao?
– Vâng ạ!
– Để mẹ chuẩn bị bữa sáng cho con, con ngủ thêm một lát đi!
– Tối hôm qua…
– Con nên ăn chút gì đi đã con à!
Một lát sau, Huyền lại mở mắt, ấm thật, cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể ngủ cạnh một người khác mẹ mà vẫn thấy ấm áp và an tâm như vậy. Rới bước chân xuống bàn ăn cô thấy bố và dì đã ở đó, ông Hùng nhìn con âu yếm vẫy tay với cô:
– Hôm nay bố xuống bếp làm cơm rang cho bé Nhím đấy!
– Sao tự dưng bố lại xuống bếp thế ạ, bình thường bố để cho bác Trâm làm hết còn gì?
– Vì ngày xưa con nói chỉ cần ăn cơm bố làm thì con sẽ có thêm sức mạnh đó thôi?
– Tại bố toàn bắt con ăn cơm rang cùng với tương ớt đấy thôi?
– Thế thì ăn thôi, bây giờ con cần lấy sức để chiến đấu chứ!
– Anh đừng trêu con nữa, dì Nhàn dịu dàng, con ngồi xuống đi bố con lâu lắm mới vào bếp thì mình cứ thử thưởng thức xem sao.
– Vâng ạ! – Huyền cười tươi.
Nhìn đĩa cơm vàng ươm trước mắt mình cô cảm thấy không khí gia đình bây giờ thật ấm áp, chợt nhận ra rằng việc sống như thế này thật sự nằm ngay trong tầm tay mình, giống như khi Zenka đã nói, chỉ cần chấp nhận thực tại đó và sống cùng nó. Ông Hùng với tay lấy chai mước sốt Mayonaise vè một gương mặt cười khá nghịch ngợm lên đĩa cơm của con gái, cô thắc mắc:
– Sao bố lại vẽ hình lên đĩa cơm thế? Sở thích mới ạ?
– Ừm, như vậy có tinh thần để ăn hết hơn đấy con.
– Nhưng con không quen lắm!
– Sao con không thử nhỉ? – Ông nháy mắt.
– Ưm… hơi lạ bố ạ, nhưng cũng thú vị lắm, sao bố đột nhiên có sở thích lạ thế ạ?
– Thật ra thì không, bố không nghĩ ra cái trò này là cái cậu mà con ở cùng đấy!
– Bố biết anh ấy ạ?
– Biết, bố cũng mất công theo cậu nhóc đó suốt, bố thấy khi ăn cơm thì cậu ta hay nghịch như vậy rồi mới ăn, thằng đấy công nhận đúng là hơi quái.
– Vậy là bố biết hết rồi còn gì? – Cô thở dài thườn thượt.
– Nhưng không phải là mọi thứ, bố đâu có ngờ là con lại thích thằng nhóc lập dị đó đâu.
– Vậy với Quân thì bố không có vấn đề gì phải không?
– Dẫu sao thì bố cũng biết rõ hơn, nhưng người chọn lựa là con, khi để con ra khỏi nhà thì bố đã để cuộc sống của con cho chính con rồi. Bố tin tưởng là con sẽ có những lựa chọn cho riêng mình, không phải vì bố, mẹ hay dì mà là vì chính con.
– Chuyện này thì chính con cũng không biết nên làm gì nữa! – Huyền lại thở dài.
– Vì thế, con cứ ở nhà một thời gian đi, ít nhất trong thời gian này dì và bố có thể giúp con được thoải mái, chẳng đâu bằng chính nhà mình con à!
Huyền ngẩng đầu lên nhìn hai người với đôi mắt biết ơn, cô lắp bắp nói:
– Vâng, con cảm ơn!
Việc đầu tiên mà Huyền phải làm chính là việc sửa lại mài tóc ngắn của mình, công cuộc cải cách này dĩ nhiên là ý tưởng của dì Nhàn, bà thật sự hào hứng với việc chăm sóc cho con mình như vậy. Sau khi đã tút tát lại mái tóc cho thật đẹp hai mẹ con lại cùng nhau đi mua sắm, Huyền thấy vui trước vẻ mặt đầy hạnh phúc khi dì nhìn cô:
– Con có nghĩ là nên thay đổi cách trang điểm hoặc ăn mặc không?
– Con cũng không biết nữa ạ!
– Cũng khó thật nhỉ, cậu Zenka đó có thể không có hứng với phụ nữ thật nhưng không lẽ đứng trước một cô gái xinh đẹp thì lại không biết rung động hay sao? Mẹ nghĩ là con thử thay đổi một chút cũng được mà, con gái mẹ phải xinh hơn bất kỳ ai chứ!
– Mẹ nói câu đó giống hệt bố con hồi trước, bố luôn nói như thế – Hơi ngần ngại một lát rồi cô nói tiếp – Mẹ không phản đối sao ạ?
– Sao phải phản đối, mẹ thấy cậu nhóc đó cũng hiền lành hơn nữa lại sống có chừng mực, biết phép tắc mà, với lại con còn chưa bắt đầu làm gì để cho cậu ấy biết là con thích cậu ấy phải không?
– Con đã thử nói rồi – Cô ủ rũ – Nhưng anh ấy chẳng có phản ứng tích cực nào hết!
– Nhưng con cũng chưa cố gắng!
– Con…
– Hôm cô bạn Thanh của con phải nhập viện vì tai nạn, mẹ cũng đã tới đó, khi đó mẹ chỉ dám quan sát con từ xa vì mẹ lo rằng con ghét mẹ, khi đó cũng là lần đầu tiên mẹ thấy con và cậu ấy. Mặc dù con khóc và cậu nhóc đó rất thờ ơ không an ủi gì nhưng mẹ thấy cậu ấy làm cho con cười và cậu ấy để con ngủ trên vai mình suốt mấy tiếng, mẹ biết cậu ấy có lẽ là con người rất tình cảm bởi vì ít nhất thì cậu ấy cũng quan tâm tới con… Rồi cậu ấy cũng khiến mẹ giật mình và muốn thay đổi khi cậu ấy mắng bạn con, một người mà cậu ấy không quen để cô ấy lấy lại nghị lực sống, cậu ấy đã nói nếu cố gắng mà không thay đổi được điều gì thì không phải là cố gắng, chỉ là làm thử và nói thử mà thôi. Mẹ đã hiểu ra mình cũng không thật sự cố gắng khi muốn chăm sóc cho con, mẹ chưa gọi con là con bao giờ, không phải vì không thể, mà là vì mẹ sợ rằng mình không làm được. Mẹ chưa từng sinh nở, chưa từng chăm sóc con từ khi con lọt lòng, mẹ sợ mình không yêu thương con được như mẹ đẻ, nhưng mẹ cũng muốn cố gắng làm điều đó, một lần thôi cũng được và bây giờ khi ở bên con như thế này thì mẹ thấy cậu ấy nói cũng đúng.
– Anh ấy đã nói thế cơ ạ?
– Ừ, cậu ấy khá là thẳng tính, chính bố con cũng phải công nhận thế! Cậu ấy là người yêu cầu bố con đừng tới quán bar rồi ngồi đó cả đêm nữa, khi đó, bố con vẫn đang tìm hiểu về cậu ấy, bố cứ nghĩ là bị phát hiện nhưng hóa ra là cậu ấy khuyên bố nên về nhà, chỉ có thế thôi. Bố nói cậu ấy là người không tính toán, cũng không so bì gì với ai, cũng không cần biết bố con là ai, làm việc gì, vai vế ra sao, đối với cậu ấy bố con là một ông bác có thể nói chuyện được và có thể cùng đi đâu đó vào buổi sáng trước khi cậu ấy về nhà ngủ. Một cậu nhóc như vậy nếu con không mạnh mẽ và quyết liệt thì không được đâu, con phải cố gắng lên!
– Thế nhỡ bố con phản đối thì sao ạ?
– Vậy thì chúng ta nên về nhà và hỏi bố con xem sao?
——–
Tối hôm đó, sau khi dùng bữa, những cuộc nói chuyện của gia đình Huyền rất rôm rả, ông Hùng yêu cầu cô mặc thử hết tất cả những món đồ mà hôm nay hai mẹ con mua về làm cô thay đồ tới mệt nghỉ.
– Em chọn toàn đồ nữ tính thế? – Ông hỏi vợ.
– Thì Huyền là con gái chứ có phải con trai đâu, mặc như vậy trông mới ra dáng thiếu nữ chứ anh!
– Nhưng thấy nó như vậy đám con trai lại có suy nghĩ đen tối thì sao?
– Không có chuyện đó đâu. Anh đừng lo xa thế!
– Có bộ nào được không ạ!
– Huyền lên tiếng.
– Biết nói thế nào được nhỉ. Bố thấy, bộ nào trông con cũng đẹp, nhưng con định mặc đẹp để làm gì thế?
– Thì là… thì là… con muốn tới gặp anh ấy thêm một lần nữa…
– Lại là cái thằng đó à, sao con gái bố lại phải mặc đẹp cho người khác ngắm thế hả? – Ông Hùng ngán ngẩm.
– Bố nó thật đúng là… Không sao đâu con à, bố vợ thì thường dễ ghen tỵ với “con rể” đó mà…
– Con rể gì, nó đã lấy cái Huyền đâu? Với lại còn thằng Quân nữa cơ mà, mấy ngày trước nó gọi điện muốn chính thức gặp gỡ hai gia đình còn gì?
– Con xin lỗi, đáng lẽ ra con cũng nên nói chuyện với bố mẹ về chuyện này! Con và Quân không còn là… người yêu nữa đâu ạ!
– Có chuyện gì xảy ra thế? – Ông lo lắng.
– Anh ấy có lẽ không hợp với con…
– Không hợp thì thôi con à, dì Nhàn ôn tồn, chỉ cần con không thấy hối hận về quyết định đó, nhưng Quân vẫn thường xuyên gọi điện tới đây hỏi xem con thế nào, mẹ nghĩ con nên nói chuyện với cậu ấy, nếu con không thích thì cũng không nên để cậu ấy phải khổ sở như vậy, cậu ấy vẫn hi vọng là con có thể quay lại.
...